⬅ Trước Tiếp ➡
Trời về đêm, hoàng hôn buông xuống, trong dinh thự của gia tộc Nam Cung đèn đuốc sáng trưng như ban ngày, các doanh nhân nổi tiếng tấp nập tụ họp.
Cha Phương dẫn con gái xuống xe, để nàng khoác lấy cánh tay mình, cùng nhau bước vào khu vực tiếp khách trong hoa viên.
“Con mua bộ lễ phục này từ lúc nào vậy?”
Ông nhìn lướt qua chiếc váy sườn xám thêu hoa màu trắng bạc Mộng Mộng đang mặc, không khỏi tán thưởng: “Nhìn đẹp hơn rất nhiều so với những bộ váy trước của con.”
“Không phải con mua.” Mộng Mộng nhẹ nhàng nhấc tà váy lên, mơ hồ nói: “Mà là con được người khác tặng.”
“Tặng?” Trong đầu cha Phương lập tức vang lên một hồi chuông cảnh báo, “Người tặng là nam hay nữ?”
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Phương Thanh Nghị, Mộng Mộng lắc đầu: “Ay, cha ơi. Cha đừng lo lắng quá về chuyện đó.”
“Con đừng coi cha là lão già nhiều lời, cái váy này của con không phải người bình thường nào cũng mua được. Con nhận rồi cũng nên đề phòng, đừng ngây thơ mà để bị lừa.”
“Vâng vâng, con biết mà.” Mộng Mộng chỉ muốn mau chóng kết thúc chủ đề này càng nhanh càng tốt, nàng hoàn toàn không muốn nhớ lại buổi tối hôm qua hai anh em biến thái kia đã hành hạ nàng trên giường như thế nào, ép nàng hôm nay bắt buộc phải mặc bộ lễ phục họ đưa, nếu không sẽ tiếp tục trừng phạt nàng ngay trước mặt các vị khách trong dạ tiệc tối nay.
Chiếc váy sườn xám mà họ tặng có hai món phụ kiện đi kèm, Mộng Mộng mặc lên người thật sự rất đoan trang mỹ lệ. Chiếc khoá bọc lấy bộ ngực đã chặn đứng ham muốn dục vọng, khoác lên chiếc áo choàng nhỏ che đi đường cong no đủ, chỉ chừa lại vòng eo con kiến, đường xẻ tà của sườn xám kéo dài từ bên hông xuống đầu gối, đẹp mà không hề gợi dục, còn gợi lên dáng vẻ của một cô gái trẻ trung tươi tắm, tràn đầy năng lượng.
Phụ kiện đi kèm là đôi bông tai ngọc trai cổ điển, chất liệu nhỏ mà tinh tế, trơn bóng và trong suốt, phản chếu dưới ánh đèn dạ tiệc càng thêm ưu nhã.
Bắt mắt không kém là chiếc vòng cổ ngọc trai màu hồng nhạt, mỗi một viên ngọc trai đều được chọn lựa tỉ mỉ, kết hợp với khuôn mặt thanh tú hồng nhuận, tựa như khung cảnh mùa xuân tháng ba, dịu dàng xinh đẹp.
Đôi giày cao gót đi kèm cũng thiên về phong cách trong sáng, đế giày màu trắng viền ren được thêu hoa, mang phong cách trang nhã, mũi giày hơi cong mang tới cảm giác là một thiếu nữ nghịch ngợm, hơn nữa lại không có đệm cân, đi vào càng thoải mái.
Phương Nghị Thanh dẫn theo con gái vào khu vực tổ chức tiệc, cảm thấy được mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, ông không thể không thừa nhận rằng có một cô con gái xinh đẹp là vô cùng hãnh diện.
Nhưng cảm giác đó biến mất tăm khi thấy hai vị thiếu gia nhà Nam Cung cùng nhau tiến tới nâng ly với ông.
“Chào ông, ông Phương”
“Ông Phương, chúc ông buổi tối vui vẻ.”
Không còn gì để nghi ngờ, cặp anh em song sinh chắc chắn thu hút ánh nhìn của mọi người nhất trong buổi dạ tiệc. Bọn họ cao lớn, đẹp trai, trẻ tuổi, trên thương trường cũng không thua kém bất kì người trưởng thành nào. Họ giống như hai ngôi sao sáng chói, làm người khác không thể không chú ý.
Phương Nghị Thanh thì lại rất khó chịu khi nhìn thấy bọn họ, hai tên nhãi ranh này dám tính toán “cắn” cho ông một nhát, tưởng ông không biết hay sao?
Không nghĩ rằng lúc này cặp song sinh cũng rất khó chịu khi thấy ông--
Bảo bối của họ rõ ràng ăn mặc xinh đẹp như thế này, sao lại phải khoác tay với lão già này!
Mộng Mộng lùi lại hai bước nói: “Cha, con qua bên kia kiếm ít đồ ăn một chút, ba người cứ từ từ nói chuyện.”
“Còn chưa có chào hỏi gì, con đã định đi đâu?”
Cha Phương nghĩ con gái đối diện với hai gã đàn tên khác giới có chút xấu hổ, nhưng cũng không mong nàng quá mức thất lễ.
Mộng Mộng chỉ có thể nhìn hai anh em, lúng túng gật đầu chào: “Chào hai tiền bối! Em là Phương Mộng, sinh viên năm nhất.”
“Thì ra là đàn em cùng trường với chúng ta?” Nụ cười của Nam Cung Diệu càng sâu, “Chào em, chúng ta bắt tay nhé.” Hắn chìa bàn tay ra trước mặt nàng, trong mắt mang theo ý đùa giỡn.
Dưới ánh nhìn của cha Phương, Mộng Mộng không còn cách nào khác, miễn cưỡng nắm lấy tay hắn.
Kết quả, khi nàng muốn rút tay về, lòng bàn tay bị hắn nhéo một cái, khiến cô suýt nữa kêu thành tiếng.
Quá làm càn... Lại dám trêu chọc nàng ngay trước mặt cha.
Nam Cung Mặc cũng lịch sự đưa tay ra: “Chào em”.
Mộng Mộng cực kì bất đắc dĩ, chỉ có thể nắm lấy tay hắn, sau đó cảm giác được bàn tay bị bóp mạnh một chút.
“Em không cần quá khách khí, trên tầng có một phòng nghỉ, lát nữa nếu em thấy mệt thì có thể lên đó nghỉ ngơi chút.” Hắn bổ sung thêm một câu.
Không cần nói, nàng cũng biết là đây nhất định là bọn họ đang đe doạ nàng.
Tiếc là cha Phương hoàn toàn không cảm nhận được có điều gì đó mờ ám giữa con gái mình và hai người bọn họ, ngược lại ông cảm thấy rằng hai tên nhóc con này tuy rằng không lễ phép với ông, nhưng đối xử với con gái thì rất mực tôn trọng.
Cũng không trách được con mắt cha Phương vụng về, rốt cuộc là do kỹ năng diễn trò của cặp anh em song sinh Nam Cung rất cao siêu. Sau khi Mộng Mộng tính toán muốn chạy trốn, họ vẫn rất kiên nhẫn mà bàn bạc về việc hợp tác làm ăn với cha Phương. Ai có thể nghĩ là bọn họ ngay từ đầu tới đây chỉ vì để chào hỏi bảo bối một chuyện đâu?
⬅ Trước Tiếp ➡