⬅ Trước Tiếp ➡
Cô gái mang vẻ đẹp tựa yêu tinh, thuần khiết linh hoạt đang trần như nhộng, thân hình như ngọc bích nằm trên mặt bàn đỏ thẫm, kiều diễm mỹ lệ, toàn thân trơn bóng đều ửng đỏ vì say rượu.
Chỉ thấy mái tóc đen của nàng rủ xuống, đôi mắt nâu e thẹn ngượng ngùng, môi đỏ mọng mím chặt, như có cả ngàn chuyện muốn nói
Theo xương quai xanh xinh đẹp xuống phía dưới, bộ ngực cỡ một bàn tay đang sợ sệt đứng thẳng, nhũ hoa hồng nhạt bị thấm đẫm nước bọt trong suốt, như nụ hoa vừa được nước mưa tưới tắm, tinh khiết tươi đẹp, làm người khác chỉ nhận không thể siết lấy, chậm rãi chơi đùa, yêu thương một phen.
Nếu ánh mắt tiếp tục đi xuống, dừng lại ở trên vòng eo, thì lọt vào mắt là vòng eo thon thả quyến rũ, nhỏ nhắn tới mức không thể nắm vừa, eo nhỏ vạn người mong ước, da thịt nhẵn nhụi trắng như tuyết, làm người khác muốn lấy tay phủ lên, nhẹ nhàng vuốt ve.
Xuống dưới bụng nhỏ bằng phẳng một chút là tới hoa huyệt thưa thớt lông tơ, dễ dàng thấy được cảnh xuân kiều diễm bên trong, hoa môi hồng hào phấn nộn e thẹn mở ra, một ngón tay thon dài không kiêng nể gì mà thâm nhập vào bên trong hoa huyệt, chạm vào vách tường bên trong, khuấy động ra tiếng nước.
“A ha... Um a...”
Nàng muốn đẩy ra bàn tay độc ác của người đàn ông kia, nhưng sức lực yếu ớt của nàng sao có thể địch lại nên chỉ có thể cắn răng mà phát ra âm thanh rên rỉ nhẹ nhàng
Nam Cung Diệu từ trên cao nhìn xuống, một bàn tay giữ chặt cánh tay nàng, một tay khác khuấy động hạ thân nàng, ban đầu là một ngón từ từ tăng lên thành hai ngón, ba ngón, thọc vào rút ra phát ra tiếng “Phốc phốc phốc”, tốc độ càng lúc càng tăng, nàng cũng càng ngày càng văn vẹo kịch liệt hơn.
“A... A a ha – đừng “đôi mắt nâu của cô gái đờ đẫn, cơ thể run rẩy dữ dội, giống như đập thuỷ điện bị hỏng, từ hạ thân mật dịch phun ra ào ạt, ngay lập tức thấm ướt cả bàn tay Nam Cung Diệu.
Hắn đưa tay lên miệng nhẹ liếm, trưng ra nụ cười tà ác: “Bảo bối thật ngọt.”
Mộng Mộng không cách nào đáp lại lời hắn, thân thể vẫn còn hơi co giật, hoàn toàn đắm chìm trong dư vị cao trào.
Lúc này Nam Cung Mặc và hắn toàn thân trần trụi, hạ thân cương cứng vì dục vọng đã bộc lộ cảm xúc thật của họ
Giờ phút này, Mộng Mộng, người đang vẫn còn chìm trong dư vị cao trào, cả người không tự chủ toát lên vẻ thuần khiết tuyệt đẹp.
Tựa như yêu tinh trời sinh, giường đôi mắt ẩn chứa ý cầu xin, duỗi tay đẩy hắn, vừa giống như từ chối mà tựa như mời gọi, đôi chân dài khẽ nâng lên, như có như không câu dẫn bọn họ, kêu rên hừ hừ cực kì dân đãng.
Nàng quyến rũ như vậy làm cho trái tim họ ngứa ngáy khó tả, chỉ hận không thể “yêu” hết mình, ăn tươi nuốt sống tiểu yêu tinh này.
“Bảo bối của chúng ta còn có thể ngọt hơn nữa.”
Nam Cung Mặc lấy ra một ly kem vani từ trong tủ lạnh đặt lên bàn, trên bề mặt kem có rắc bột socola, trang trí trên cùng bằng hai quả dâu tây chín đỏ.
Nam Cung Diệu và anh trai không cần nói cũng hiểu, tách hai chân nàng ra hai bên, ép chân nàng tạo thành tư thế hình chữ M, nơi bí ẩn không có gì che đậy ngay lập tức lộ ra dưới ánh mắt bọn hắn.
Cô gái dường như cảm thấy thẹn thùng mà muốn tránh thoát, lại càng bị ép chặt hơn, giống như bị đè ép bởi những thanh sắt, không thể di chuyển.
“Các anh muốn làm gì...” Nàng nhìn Nam Cung Mặc đang xúc một thìa kem, trước tiên đút vào miệng nàng, “Ưm – Lạnh quá!
Hương vị rất ngon đúng không? Nó được làm từ kem tươi của nước F, ngọt mà không ngấy.”, Nam Cung Diệu cúi đầu liếm một chút kem còn dính lại ở khoé môi nàng, “Ngọt ngào y như em vậy.”
Nam Cung Mặc đặt đĩa kem ở trên tay xuống bên cạnh Mộng Mộng, sau đó dựa vào ghế cởi thắt lưng ra, giữ chặt hai tay nàng và trói chúng lại với nhau.
Mộng Mộng rùng mình, sắc mặt không biểu cảm và đôi mắt sâu thẳm của Nam Cung Mặc lúc này doạ nàng sợ hãi.
“Được rồi, Mộng Mộng nếu đã thưởng thức xong rồi thì bây giờ tới lượt chúng ta nếm thử món tráng miệng!” Nam Cung Diệu lớn tiếng tuyên bố cùng với nụ cười.
Sau đó nàng thấy Nam Cung Mặc xúc từng thìa kem trắng, đổ lên trên nụ hoa đang đứng thẳng của nàng, cái lạnh đột ngột ập đếm làm nàng rùng mình, thứ lạnh bằng kia làm đầu ngực bị kích thích, nàng không kiềm được mà vặn vẹo người, muốn ném thứ đó đi.
Nhưng Nam Cung Mặc không cho nàng cơ hội làm vậy, hắn ấn mạnh bả vai nàng, trét kem lên nụ hoa, giống như đang làm ra một món tráng miệng ngon lành, rồi lại trét từ nụ hoa đến bầu ngực, trét thật đều.
⬅ Trước Tiếp ➡