Mộng Mộng có chút do dự, lo lắng bất an nhìn bọn họ, cảm thấy dường như đang có một cái bẫy giăng sẵn chờ nàng bước chân vào.
“Gọi tôi tới ... có chuyện gì vậy?”
“Diệu và ta đã chuẩn bị cho em một món quà.” Nam Cung Mặc chỉ vào túi quà màu xanh nước biển đặt trên bàn ăn, “Mở ra nhìn thử xem.”
Mộng Mộng: Rồng tới nhà tôm... chắc chắn không có ý tốt!
“Đừng vội thế.” Nam Cung Diệu đứng lên, đi về phía Mộng Mộng, dắt tay nàng, “Bảo bối của chúng ta còn chưa ăn no, chắc hẳn là còn đói bụng?”
“Tôi...Tôi tự đi được.”
Mộng Mộng bị kéo đến mức loạng choạng suýt ngã, nhưng không thể giật tay ra, “Buông ta ra!”
“Con gái nóng tính một chút cũng rất đáng yêu, nhưng...”
Nam Cung Diệu cười cười, không cho nàng phản kháng mà ấn nàng ngồi lên ghế, sau đó cúi đầu thì thầm bên tai nàng, “Ta không thích.”
“Bảo bối chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời chúng ta là được.”
“Đừng suốt ngày chọc giận chúng ta, nếu không em sẽ gặp xui xẻo.”
Hơi thở ấm áp khiêu khích vành tai hồng nhạt, Mộng Mộng không tránh được run rẩy
“Được rồi, Diệu.”
Con dao Nam Cung Mặc cầm trong tay va chạm với đĩa thức ăn phát ra âm thanh thâm thúy, tựa như có chút không vui, “Trong khi ăn đừng nói chuyện, chờ em ấy ăn no đã rồi hãy nói.”
“Ok, hẳn là bảo bối còn đói,” Nam Cung Diệu ẩn ý nhìn thoáng qua Mộng Mộng , “Có lẽ em ấy không còn nhiều sức lực.”
Mông Mộng lúc này không nghe ra ẩn ý trong câu nói của bọn họ.
Nàng đang nhìn những món ăn trên bàn --
Ốc hấp – món thịt
Gan ngỗng kho tương quá nhiều chất béo
Sườn dê nướng - lại là thịt...
Nhìn một bàn đồ ăn vô cùng phong phú, nàng không thể tìm thấy dù chỉ một món ăn thuần chay.
“Nhìn có vẻ bảo bối không thích những món này – “
“Kén ăn quá.”
Thỏ tinh nào đó hơi áy náy: “Ở đây... toàn là món thịt, ta theo chủ nghĩa ăn chay, không phải là kén ăn.”
Hai anh em tựa như có chút phiền não, đưa mắt nhìn nhau--
“Em sao lại khó nuôi như vậy?”
“Con gái thật là phiền toái.”
Cuối cùng, Mộng Mộng cũng miễn cưỡng ăn xong một phần mì ống sốt kem ăn kèm với măng tây.
Lễ nghi trên bàn ăn của cặp song sinh rõ ràng rất tốt, điềm đạm mà thong thả, ngay cả am thanh đĩa và nĩa va chạm nhau leng keng cũng hài hòa như một bản giao hưởng.
Nhưng họ cũng không ăn nhiều.
Bọn họ... Dừng ăn sớm vậy sao? Mộng Mộng hơi khó hiểu.
“Bảo bối ngoan”
Nam Cung Mặc dùng khăn lụa trắng lau khóe miệng, giọng nói nhẹ nhàng hiếm thấy: “Bây giờ em có thể mở gói quà đó ra xem thử.”
“Vì em – bảo bối đáng yêu, chúng ta đã đặc biệt tìm tới nhà thiết kế trang phục nổi tiếng ở Milan để làm nó, ta còn biến tấu một số chỗ.” Nam Cung Mặc trông có vài phần tự hào.
Mộng Mộng dưới ánh nhìn của bọn họ, không còn cách nào khác đành phải mở hộp quà.
Trong hộp là một bộ lễ phục vừa nhìn đã biết vô cùng đắt tiền.
Chiếc váy trắng kem cực kì đẹp mắt, chất liệu váy làm từ lụa cao cấp có in hoa văn chìm ở cả hai mặt.
Tuy chưa nhấc chiếc váy ra, không nhìn được kiểu dáng cụ thể ra sao, nhưng theo con mắt thẩm mĩ của hai người này mà nói thì cũng không thể kém hơn là mấy.
“Những đôi giày và trang sức phụ kiện cùng với túi quà này sẽ được gửi đến nhà em.”
“Có thích không?”
Họ không phải mới đi mua quần áo cùng nữ chính vào thứ bảy à?
Sao lại dùng phương thức giống vậy để tán tỉnh nàng?
Mộng Mộng ngồi ngốc một lúc.
“Không, không cần – sao có thể đưa nó cho ta” Nàng há miệng thở dốc, bật ra câu này.
Nam Cung Mặc lạnh lùng nhìn nàng: “Không thì đưa ai?”
“Tất nhiên là tặng cho người các anh thích nhất...” Mộng Mộng không chút do dự nói, rồi đột nhiên quay ngoắt, “À, không, không có gì.”
Cặp song sinh thấy nàng ấp úng, tự nhiên có chút nghi ngờ.
“Em cả ngày nghĩ ngợi linh tinh gì vậy?” Nam Cung Diệu lắc đầu, sau đó lại mỉm cười với nàng, “Người mà ta và anh trai mỗi ngày thích nhất – còn không phải chính là em sao!”
“Hả?” Mộng Mộng sững sờ trước lời thổ lộ trực tiếp gần như tỏ tình của hắn.
“Mỗi ngày ta đều suy nghĩ tới việc sẽ dùng tư thế nào để thao em –” Nam Cung Diệu vừa trêu đùa, vừa tóm lấy cổ tay nàng, kéo nàng ra khỏi ghế.
“A” âm thanh thiếu nữ hít một ngụm khí lạnh vì đau, “Anh...” Nàng biết ngay hắn sẽ chẳng bao giờ nói ra được câu nào mang ý tốt đẹp!
“Vì em đã nhận món quà của chúng tôi, nên em cần phải trả một món quà khác có giá trị tương ứng.” Nam Cung Mặc cũng tiến lại gần nàng
Nàng rõ ràng còn chưa đồng ý!
Món quà gì chứ, đây rõ ràng là mua bán trao đổi!
Mộng Mộng tức giận trừng lớn mắt--
Sau đó liền bắt gặp hai tròng mắt đen u ám nhuốm đầy dục vọng.
Sau một cơn choáng váng và bị lôi kéo, nàng cảm thấy mình bị kéo đến một góc khác của bàn ăn.
Trên bàn không có đồ ăn, chỉ có mỗi khăn trải bàn màu đỏ.
“Ta nhớ rõ vừa rồi có nhắc nhở em cần phải ăn no.” Nam Cung Diệu nở nụ cười đáng yêu, đẩy ngã nàng xuống bàn “ Đợi lát sau không có sức lực, em định cho chúng ta ăn no như thế nào?”
“Chúng ta vẫn còn rất đói bụng.” Nam Cung Mặc cúi người, nhìn thân thể Mộng Mộng đang run rẩy không ngừng, nhẹ nhàng vuốt ve mặt nàng, “Quà đáp lễ là em sẽ cho chúng ta thoải mái thưởng thức, phải vậy không?”
Thỏ con lúc này mới phát hiện ra rằng “ăn trưa” trong lời nói của họ là một âm mưu.
Thứ mà họ muốn ăn không phải thức ăn bình thường, mà là nàng.