⬅ Trước Tiếp ➡
Mộng Mộng gần đây sống thật sự rất sung sướng, một là vì hai anh em song sinh kia không tìm gặp nàng nhiều, hai là cha Phương đã về nhà.
Người trước làm trái tim treo lơ lửng của nàng có thể thả lỏng, người sau càng làm nàng có cảm giác an tâm hơn.
Nhưng tối hôm nay, trên bàn ăn cơm, cha Phương đã nói một chuyện--
“Mộng Mộng, dạ tiệc ở nhà Nam Cung sắp tới con đã có chuẩn bị gì rồi?”
“Cha à, con không đi có được không?” Mộng Mộng cắn một miếng cà rốt xào, rầu rĩ nói: “Người lớn xã giao, mang con theo có tác dụng gì?” Thật ra là nàng không muốn nhìn thấy hai anh em kia.
“Cái gì mà người lớn chúng ta xã giao? Cha Phương không đồng ý lắc đầu, “Dạ tiệc nhà Nam Cung lần này chủ yếu là để người trẻ các con tham gia. Khi đến đó nhớ chơi thật vui vẻ, kết bạn thật nhiều. Điều đó tốt cho con hơn là suốt ngày ở trong nhà!”
Khác với nguyên tác, bởi vì số phận của Mộng Mộng có chút thay đổi, nên tập đoàn Phương không bị nhà Nam Cung cố tình chèn ép, thậm chí hai bên còn hợp tác hài hòa trong các dự án phát triển bất động sản, anh em Nam Cung ở trên thương trường phô bày năng lực cũng làm cha Phương vốn tính cách cao ngạo thay đổi cái nhìn.
“Cha cho rằng tuy con còn nhỏ, yêu đương hiện tại vẫn là quá sớm, nhưng thành phố B rất rộng lớn. Nếu con có thể tiếu xúc với nhiều người, gặp được đủ loại người, về sau ra xã hội sẽ có thể giúp đỡ cho con rất nhiều”.
Vì con gái, Phương Nghị Thanh có thể suy xét rất chu toàn. Dĩ nhiên ông hi vọng có thể che chở Phương Mộng Vĩnh viễn, nhưng ông không thể phủ nhận được bản thân đang già đi, mà sản nghiệp của nhà mình lớn như vậy, chỉ một mình con gái sợ rằng không sẽ đảm đương nổi.
Nếu nàng có thể quen biết một vài người trong dạ tiệc, không quan trọng là nam hay nữ, về sau nếu nàng cần ai đó trợ giúp cũng sẽ không quá khó khăn.
Đương nhiên, nếu con gái thích nhân tài trẻ tuổi nào đó, sau khi khảo sát năng lực, ông cũng có thể dốc sức bồi dưỡng, để cho hai người cùng nhau quản lý sản nghiệp, khi đó người cha già này cũng có thể an tâm nhắn mắt.
Mộng Mộng là loại người không có tế bào kinh doanh, dù nỗ lực đọc sách ôn tập cũng chỉ đạt học lực trung bình. Không thông minh, nhưng cũng không quá ngu dốt, nên nàng lúc này không cách nào hiểu được tính toán của cha Phương khi nhất quyết muốn đưa nàng đi tham gia dạ tiệc của nhà Nam Cung.
“Đến ngày tổ chức tiệc, con phải đi theo cha, mọi chuyện cứ quyết định vậy đi.”
Thấy không có cách nào lý giải cho nàng hiểu, cha Phương cuối cùng tự quyết định luôn, bỏ qua kháng nghị của con
gái.
Mộng Mộng đột nhiên cảm thấy tương lại trước mắt là thật đen tối.
Cuối cùng, nàng chỉ có thể tự an ủi chính mình: Không sao, hai tên quỷ kia hiện tại chắc chắn chỉ để tâm tới một mình nữ chính mà thôi.
Bữa trưa ngày hôm sau, khi Mộng Mộng học xong tiết cuối đang chuẩn bị đi căng tin cùng bạn thì đột nhiên nhận được hai tin nhắn cùng lúc.
[Kẻ xấu xa 1: Đến văn phòng một chút.]
[Kẻ xấu xa 2: Bảo bối, em có nhớ ta không?
“Phương Mộng, nhanh lên nào!” Cô bạn phía trước vẫn đang gọi nàng, “Không đi nhanh căng tin sẽ đóng cửa đấy.”
Mộng Mộng hít sâu một hơi, miễn cưỡng nặn ra nụ cười: “A, tớ tới ngay đây...”
Bọn họ lúc này không phải đang có tình cảm mật thiết với cô giáo hay sao?
Tại sao lại tìm nàng?
Giống như biết nàng đang nghĩ gì, di động “Ting Ting Ting” báo tin nhắn mới -
[Kẻ xấu xa 1: Không đến em tự biết hậu quả.]
[Kẻ xấu xa 2: Đừng lo, chúng ta chỉ muốn ăn trưa với em thôi (nháy mắt)-]
Mộng Mộng đi cùng bạn tới cửa căng tin, đọc tin nhắn này chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi: “Thật xin lỗi Tiểu Lam, bụng tớ hơi đau, cậu đi ăn trước đi, đừng đợi tớ!”
“Cậu có sao không?”
“Không! Không sao!” Mộng Mộng tin rằng nếu nàng không nghe theo yêu cầu của bọn họ, hai người kia không chừng sẽ tới thẳng căng tin kéo nàng đi, như vậy càng mất mát hơn.
Mà lúc này, hai anh em ở trong văn phòng hội trưởng rộng rãi, xa hoa, một người đang chỉ đạo người hầu bố trí bàn ăn, người còn lại đang dặn dò đầu bếp.
“Khăn trải bàn đừng dùng màu trắng, thay thành màu đỏ của rượu vang, cứ chọn kích thước lớn nhất ấy.”
“Món chính của hôm nay...gan ngỗng hấp nấm đen... Món tráng miệng không phải bánh ngọt, thay thành bánh sabayon trái cây...”
Hiếm có lúc nào hai vị thiếu gia lại tinh tế như vậy, đầu bếp và các phụ bếp càng thêm hăng hái, chỉ hận hôm nay không thể phô trương hết tay nghề.
Mộng Mộng miễn cưỡng đẩy cửa bước vào, chào đón nàng là văn phòng đã được bài trí thành một nhà ăn xa hoa, ngồi ở vị trí trung tâm là hai anh em song sinh. Họ cùng lúc ngẩng đầu nhìn nàng nở nụ cười tươi đẹp và quyến rũ.
Mộng Mộng theo bản năng lùi về sau một bước.
Không biết vì sao, rõ ràng là cảnh đẹp ý vui, nhưng nàng lại có linh cảm chẳng lành.
Ánh mắt bọn họ ... giống như thú hoang nhìn con mồi vừa ngu ngốc vừa ngon lành, cùng với tham vọng săn đuổi.
“Bảo bối Mộng Mộng, mau lại đây.” Nụ cười của Nam Cung Diệu tươi rói như ánh mặt trời, chào đón nàng,
“Hai chúng ta chờ em đã lâu rồi!”
⬅ Trước Tiếp ➡