⬅ Trước Tiếp ➡
Mộng Mộng che miệng, mắt trừng lớn: “Ừ ha!”. Người đẹp này không phải chính là nữ chính sao?”
“Tớ nhớ rõ cô giáo này cũng là giáo viên chủ nhiệm của lớp bọn họ, hình như tên là Phó... Phó Tiêu Du đúng không?”
“Đúng thế! A? Không phải, Vận Vận, sao cậu đến cả chuyện này cũng biết vậy?”
Mộng Mộng đột nhiên thấy khó hiểu, không phải nữ chính ngày nào cũng giả thành dạng xấu xí ở trong khuôn viên trường à, làm thế nào Lâm Nhạc Vận biết Phó Tiêu Du rất xinh đẹp?
“Là nữ hoàng buôn chuyện, tớ có nguồn tin tức của riêng mình!” Lâm Nhạc Vận chớp chớp mắt, đắc ý khoe một hồi,
“Lớp bọn họ còn có vài người thông minh.”
“Này...”
Mộng Mộng thầm nghĩ chuyện này trong nguyên tác chưa từng nhắc tới, nhưng cẩn thận nghĩ lại thì dáng người và khí chất này quả thật không hợp với khuôn mặt, rất dễ bị nghi ngờ.
“Mau đi xem bọn họ đang làm gì!”
Lâm Nhạc Vận vô cùng hưng phấn, kéo tay Mộng Mộng bí mật theo sau.
Mộng Mộng thấy họ đang chuyên chú cười nói với cô giáo chủ nhiệm, cảm tưởng như tảng đá đè nặng trong lòng nàng bấy lâu đang ầm ầm đổ xuống - tạ ơn trời!
Dù có xảy ra chuyện gì thì cốt truyện cũng đã đi đúng hướng, nữ chính online rồi!
Hai anh em ma quỷ này rốt cuộc có thể ngừng bắt nạt nàng không?
mu
ô, nếu như kết quả cuối cùng là nàng có thể được buông tha, nàng nhất định sẽ không quên ân tình của nữ chính!
Mộng Mộng không phản đối đề nghị bám đuổi theo họ của cô bạn, nàng cũng muốn biết hiện tại hai nam chính và nữ chính đã tiến triển tới mức độ nào rồi, đây là mấu chốt giúp nàng thoát khỏi bể khổ!
Dù rất có lỗi với cô giáo xinh đẹp, nhưng mà... ai có thể chịu đựng nổi hai người đó chứ?
Lâm Nhạc Vận lục lọi trong túi, lấy ra một chiếc kính không độ gọng đen và một chiếc mũ ngư dân đội đầu: “
Trước khi bám theo thì phải cải trang một chút, tuy rằng hai nam thần luôn bận rộn trăm công ngàn việc, không có khả năng quen biết chúng ta, nhưng vẫn nên đề phòng rủi ro thì hơn!”
Mộng Mộng gật đầu lia lịa, nhận lấy chiếc mũ ngư dân đội lên đầu, dùng dây cột tóc mới mua buộc mái tóc dài ra sau đầu, cố gắng làm bản thân trông có vẻ thấp hơn một chút.
Lâm Nhạc Vận đeo kính vào, từ một cô gái xinh đẹp hoạt bát đột nhiên biến đổi thành con mọt sách thanh tú.
Hai người đi phía sau cách hai nam một nữ vài mét, chậm rãi giả thành bộ dạng người qua đường đang đi mua sắm.
“Bọn họ cứ đi trước như vậy, không đợi cô giáo một chút nào. Làm vậy sao có thể cưa cẩm được?” Lâm Nhạc Vận thì thầm với Mộng Mộng.
Dù Phó Tiêu Du có một đôi chân thon dài, nhưng vẫn là phụ nữ, không có thể lực như đàn ông, nhưng Nam Cung Mặc và Nam Cung Diệu không hề để tâm tới cô, cứ như đại gia tiến về phía trước, báo hại Phó Tiêu Du đuổi theo phía sau thở hổn hển và sắc mặt tái nhợt.
Mộng Mộng lúc này vô cùng đồng cảm và thấu hiểu với nàng ấy.
Bởi vì lúc trước nàng đã từng bị hai người họ kéo đi, mệt tới mức nói không nên lời, nhưng bọn họ căn bản không để tâm tới vấn đề chênh lệch thể lực giữa nam và nữ.
an
Sau đó, họ đi theo và thấy ba người bước vào thang máy.
“Cậu còn muốn theo vào cùng họ sao?” Mộng Mộng có chút lo lắng kéo ống tay áo Lâm Nhạc Vận.
“Không sao đâu, bọn họ đang ở trong thang máy ngắm cảnh trong suốt, chúng ta có thể thấy được họ đi lên tầng mấy bằng cách đi thang cuốn ở bên kia.” Lâm Nhạc Vận đẩy gọng kính giả và phân tích. Sau đó hai người liền đi theo họ lên tới tàn cao nhất.
“Tầng này là phòng làm việc tư nhân, chỉ nhận thiết kế các bộ quần áo cao cấp.” Lâm Nhạc Vận bóp cằm suy nghĩ,
“Nhà thiết kế tớ hẹn gặp cũng ở tầng này, nhưng cô ấy nói là trước chúng ta còn có một người khác hẹn nữa. Vì vậy, chúng ta chỉ còn cách đợi một giờ sau bữa tối.”
“Oa” Mộng Mộng không khỏi tán thưởng nói “Xem ra bọn họ rất thích cô giáo, nên mới đưa cố ấy tới nơi như này mua quần áo!”
“Hử, cậu đang nói gì vậy Mộng Mộng?” Lâm Nhạc Vận quay đầu lại nhìn nàng, “Bọn họ hẹn hò với cô giáo, cũng không chứng minh được bọn họ thích cô giáo.”
“Hả? Tới nơi đắt đỏ như này để mua quần áo, không phải bởi vì họ thích cô ấy sao?”
“Cái đầu nhỏ của cậu đang nghĩ gì thế?” Lâm Nhạc Vận giống như là bị nàng chọc cười, “Mộng Mộng à, không nói tới địa vị của nhà Nam Cung, thì đây là cuộc hẹn giữa ba người nha. Cậu đã từng thấy qua hai người đàn ông hẹn hò với một cô gái bao giờ chưa?”
“Nam Cung Mặc rất thích cô giáo, cho nên không thể có chuyện hai anh em bọn họ cùng hẹn hò với một người
Mộng Mộng cảm thấy đầu óc mình “oanh” một tiếng
Bình thường, cho dù là song sinh, nếu họ thích một người khác giới thì sẽ theo đuổi bằng cách đấu tranh một chọi một, chứ không phải cùng một lúc hai người.
Nhưng vấn đề là! Anh em nhà này không phải một cặp song sinh bình thường sao?
“Yo, bạn học Mộng Mộng, đang tương tự ai đấy?” Lâm Nhạc Vận tiến tới gần cô bạn tốt, hài hước trêu đùa nàng “Mình hội trưởng Nam Cung chưa đủ, còn muốn cùng lúc cả hai phải không?”
Khuôn mặt Mộng Mộng đỏ bừng, vốn dĩ đã là cùng lúc hai người rồi!
Lâm Nhạc Vận, cô gái ngốc này, chẳng biết cái gì hết!
Nhưng...
Mộng nhìn ba người ở đằng xa, mãn nguyện có chút mơ màng mỉm cười. Nàng rốt cuộc cũng quay về lại cuộc sống bình thường, không cần lo sợ họ quấy rối.
Cùng lúc đó, cặp song sinh Nam Cung không hề biết có hai cái đuôi sau lưng.
“Cô giáo, cô nói xem kiểu dáng này có hợp với cô ấy hay không” Nam Cung Diệu lúc này đang cầm bản thiết kế mỉm cười, tựa như một chàng trai hiền lành vô hại.
“Con gái không nên mặc áo cổ cao, nếu mặc thì sẽ có cảm giác già hơn tuổi thật.”
Phó Tiêu Du, người hiện tại bởi vì nguyên do gia đình, bị hai anh em này nắm điểm yếu trong tay, không thể từ chối, đành chịu khổ giúp bọn hắn chọn lựa lễ phục dạ hội cho “Bạn gái” của bọn hắn.
Về việc tại sao họ lại muốn tìm người phụ nữ không thân thiết này, lý do rất đơn giản -
Phó Tiêu Du, trong mắt bọn họ là kiểu phụ nữ đoan trang bảo thủ.
Mẹ ruột của họ cũng là người đàn bà đoan trang bảo thủ
Mà tuần sau, họ muốn đưa bảo bối đi dự tiệc ở nhà cổ của gia tộc Nam Cung, tiện thể ra mắt mẹ ruột luôn
Vì vậy, tìm Phó Tiêu Du để nhờ chỉ dẫn, chắc chắn sẽ không nảy sinh sai lầm gì.
Đang nghĩ tới việc đưa bảo bối về ra mắt mẹ ruột, cặp song sinh có nằm mơ cũng không nghĩ tới, bảo bối của họ lúc này đang ảo tưởng tươi đẹp rằng bản thân sắp được họ buông tha.
⬅ Trước Tiếp ➡