⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc tỉnh dậy Mộng Mộng cảm thấy toàn thân giống như bị đao chém thành đôi.
Đừng nói là đứng lên, động một chú nàng cũng động không nổi.
Thật đáng sợ.
Cặp song sinh đó như một cỗ máy chiến tranh trong đám ma quỷ.
Con thỏ tinh không quan tâm đến vấn đề trinh tiết, nhưng nàng đặc biệt sợ đau.
Thân thể này là lần đầu tiên, hiện tại nàng cảm thấy mình như bị phế đi một nửa.
Trách không được trong nguyên tác nữ giáo viên lại muốn chạy trốn.
Đổi lại là người khác ai mà không chạy trốn cho được?
Hai anh em này thật sự có thể đem người làm chết.
Nữ chính tỷ tỷ có thể chạy nhanh lên cứu người được không?
Mộng Mộng nhìn hai thiếu niên đẹp trai đẩy cửa đi vào, trong đầu nàng chỉ còn lại ý nghĩ này.
Cô gái trên nệm có mái tóc đen như thác, khuôn mặt nhỏ bé tái nhợt vô lực, yếu ớt tưởng chừng một cơn gió liền có thể thổi bay nàng.
Nam Cung Diệu cùng anh trai hắn liếc mắt nhìn nhau một cái, bọn hắn biết rằng lần này bọn hắn chỉ sợ đã quá mức tận hứng, khiến nàng hoảng sợ.
“Mộng Mộng...”
Nam Cung Diệu đi đến, nhìn nàng với ánh mắt lấy lòng hiếm thấy
“Anh vừa mới hỏi bác sĩ và nói rằng chúng ta cần phải nghỉ ngơi hai ngày, anh cùng anh trai đã giúp em xin nghỉ học rồi...”
Con thỏ nhỏ đau đớn đến không nói nên lời, không muốn đáp lại hắn.
Nam Cung Mặc đi theo sau bước tới cuối giường, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị lúc này mới nhu hòa một chút, như muốn trấn an cũng như muốn hứa hẹn:
“Đây là phòng khám tư của anh cùng Diệu, bố của em bên kia đã nói cùng bạn bè tụ hội lấy cớ qua loa lấy lệ, em cứ yên tâm nghỉ ngơi ở bên này.”
Mộng Mộng nhìn thấy hắn liền nhớ đến hậu huyệt tội nghiệp của nàng chưa bao giờ được khai phá, nàng cầu xin hắn nhưng hắn vẫn muốn phô diễn thú tính của mình, tức giận đến bộ ngực đều phập phồng, nhưng nàng sợ hắn nhiều hơn là ghét, cũng không có nói ra bất cứ điều gì.
Hiện tại nàng cực kì ủy khuất, cảm thấy nàng là một con thỏ xui xẻo nhất trên đời, hà cớ gì hai nam chính không đi tìm nữ chính đúng theo cốt truyện, mà phải lặp đi lặp lại tra tấn nàng, một kẻ đáng thương muốn rời xa cốt truyện?
Nhìn đôi mắt đỏ hoe cùng vẻ mặt đáng thương của con thỏ nhỏ, hai anh em nhà Nam Cung trong lòng không khỏi mềm nhũn, không còn cách nào khác, chỉ có thể nghĩ sau này sẽ từ từ dỗ dành, một bên dựa gần tay nàng, một bên dựa vào chân nàng, sờ sờ, lại hôn lên khóe môi và tai nàng.
Biểu hiện của bọn hắn lúc này, nếu có mặt của những người khác, nàng sợ rằng sẽ cực kỳ kinh ngạc.
Phải biết rằng ngay cả nữ giáo viên trong nguyên tác cũng chưa từng khiến cho hai vị đại gia này tỏ thái độ thân mật và ân cần như vậy.
Hai anh em nhà Nam Cung từ nhỏ đã tự cao tự đại, coi mình là cái rốn của vũ trụ, đầu rảnh rỗi đi quan tâm đến cảm xúc của người khác? Cho dù về sau có thật lòng yêu nữ chính đi chăng nữa, thì vẫn sẽ luôn là tư thế đứng trên cao mà đoạt lấy.
Tất nhiên, lúc này bọn hắn căn bản không nhận ra được chính mình vì Mộng Mộng đã làm ra điều gì.
Sau khi dỗ dành một lát, cảm thấy tốt hơn, bọn hắn lập tức trở lại bản tính của chính mình.
Chỉ thấy Nam Cung Mặc thong thả ung dung mà chơi đùa với đôi bàn tay nhỏ bé của Mộng Mộng đang tròn cuộn trong chăn, vừa xoa bóp ngón tay của nàng, một bên nhìn nàng bằng đôi mắt đen láy: “Sau này chúng tôi sẽ còn đến tìm em, nếu em dám chạy, anh cùng Diệu bảo đảm làm cho em muốn sống không được muốn chết không xong.
Hoàn toàn một bộ dáng người ngoài không được xen vào.
Con thỏ nhỏ cụp mắt xuống, thân thể theo bản năng run nhẹ.
Nam Cung Diệu cong môi, nở một nụ cười ấm áp như ánh mặt trời nhưng giọng điệu lại lạnh đến thấu xương:
“Đúng vậy bảo bối, chúng tôi thật vất vả mới tìm được em, lần này cuối cùng cũng làm thành được một đoạn video full chất lượng, lần sau em nhất định phải ngoan ngoãn lại đây, bằng không cuộn phim này... bị bố của em nhìn thấy chỉ e cũng không dễ chịu gì?
Còn dám uy hiếp nàng? Thật không biết xấu hổ!
Cái miệng nhỏ của Mộng Mộng phồng lên, nhưng thật không may, nàng nhát gan đến cả cái rắm cũng không dám thả.
Điều duy nhất nàng có thể làm là thầm nguyền rủa hai tên ác ma này trong lòng, hy vọng bọn hắn uống nước cũng sẽ bị nghẹn, đi đường bị người trùm bao tải đánh.
Điều quan trọng nhất, hai người bọn hắn có thể nhanh chóng theo cốt truyện chạy đến bên cạnh nữ chính.
Trên thực tế, cảm giác của con thỏ nhỏ về cuộc là tình này là... đau, mệt và có thể còn có một chút khoái cả sung sướng.
Nhưng cũng may là không lâu sau, chờ cốt truyện đi đúng quỹ đạo vốn có của chính mình, nàng lập tức sẽ bị vứt bỏ, đến lúc đó sẽ kiên định duy trì và ủng hộ tình yêu của bọn hắn cùng nữ chính, kết quả không tốt thì cầm tay nải cùng bố nàng bỏ chạy, mạng nhỏ nhất định vẫn có thể giữ được.
Hy vọng duy nhất của Mộng Mộng lúc này là cô giáo xinh đẹp bất khả chiến bại trong nguyên tác.
“Tiểu bảo bối!”
Nam Cung Diệu cúi đầu ghé sát vào tai của con thỏ nhỏ thì thào nói. “Nếu em ngoan một chút, anh cùng anh trai sẽ không đối xử tệ với em.”
Mộng Mộng liếc mắt nhìn hắn, cố gắng thể hiện sự khinh bỉ đối với nhân phẩm của hắn bằng đôi mắt sắc bén.
Kết quả hắn đột nhiên bóp chặt cằm nàng và trao cho nàng một nụ hôn nồng nhiệt mà ướt át....
“Mộng Mộng, đừng dùng ánh mắt này, anh sắp cứng rồi!”
Nam Cung Mặc nhìn nàng khuôn mặt đỏ bừng đến khó thở còn có em trai đặc biệt hưng phấn, hầu hết của hắn khẽ nhúc nhích, dục vọng trong sâu thẳn cơ thể hắn như muốn bắt đầu trở lại.
Rõ ràng không lâu trước đó hắn mới ở trên người nàng phát tiết, nhưng hắn lại muốn nàng.
Thật đúng là tuyệt.
⬅ Trước Tiếp ➡