⬅ Trước Tiếp ➡
“Em chưa nghĩ đến, ngày nào đó chờ em chơi chán rồi lại nói.”
Nam Cung Diệu kiên định nói. Kì thật hắn cũng cảm thấy có gì đó không ổn, một cô gái nhỏ và bộ ngực cũng chỉ mới phát triển đến cup B, rốt cuộc là hắn bị sao vậy, điều gì khiến hắn tâm thần không yên, không thể buông tay?
“Anh nhớ rõ là em không thích loại phụ nữ như vậy.”
Không ai hiểu em bằng anh, hắn cho rằng chỉ có phụ nữ trưởng thành mới có thể gây ấn tượng với em trai Nam Cung Mặc, chỉ cảm thấy em trai có lẽ là đang muốn thử cái mới
“Khụ khụ khụ...” Nam Cung Diệu ho khan vài tiếng giấu đi xấu hổ, “Anh xem em có phải bị trúng tà rồi không? Em ấy trông không giống là loại phụ nữ chịu chơi, nhưng em... khôn nhịn được khi em ấy nhìn mình như vậy.”
Hắn đang nói chính là đôi mắt của Mộng Mộng.
Đôi mắt màu trà đó dường như tan thành màu caramel mềm mại, lấp lánh và trong veo như đá quý.
Khi ánh mắt của nàng dừng lại ở trên người hắn, hắn chỉ muốn khoảnh khắc đó dừng lại.
Hơn nữa khi ánh mắt nàng ngấn lệ, những giọt nước mắt rơi xuống, như thể những vệt mưa sao băng trên bầu trời, đẹp đến khiến người ta cuồng si.
Mặc dù Nam Cung Diệu đã từng tự hỏi phải chăng là trí tưởng tượng của hắn quá phong phú rồi.
“Diệu, em ấy thật sự rất ngọt.” Nam Cung Mặc quay đầu nhắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa xe, nhưng trong con ngươi đen lại ẩn chứa một niềm vui nhỏ.
Đôi tai màu trắng nổi lên những màu hồng phấn, dễ thương và nhỏ nhắn giống như những nụ hoa, chỉ cần thổi một nhẹ một hơi cũng đủ khiến chúng trở nên đỏ bừng.
Khi cắn một miếng, hắn như thể đã nếm được một thứ đồ ngọt khó tìm ở trên thế gian, hắn không thể quên được nàng nằm dưới thân mình giãy giụa, nghẹn ngào, cuối cùng hoá thành một đóa hoa nở rộ khoe hương sắc xinh đẹp của mình.
Không phải hai anh em chưa từng thấy qua người phụ nữ nào xinh đẹp và quyến rũ hơn Phương Mộng, nhưng cảm giác.....
Lần này thật bí ẩn.
Rốt cuộc vì điều gì mà đối với nàng nhớ mãi không quên?
Giờ đây, đang ngồi trong văn phòng chủ nhiệm báo chí trực thuộc hội học sinh, Nam Cung Diệu cuối cùng cũng hiểu ra câu trả lời mà hắn trăn trở suốt mấy ngày nay.
“Xin chào, tôi là Phương Mộng, học sinh số 15 đến xin phỏng vấn cho vị trí chụp ảnh trong bộ phận tin tức.”
Cô gái đẩy cửa bước vào chưa kịp nhìn mặt của hai người phỏng vấn, chỉ cúi đầu một cách thấp thỏm, cố gắng để lại ấn tượng thật tốt của chính mình.
Nam Cung Diệu hít một hơi.
Bên cạnh Nam Cung Mặc cũng nhướng mày.
Áo sơmi tay phồng màu xanh nhạt, váy ngắn màu xanh biển kiểu Anh, đôi bốt ngắn bằng da màu nâu, cùng với một chiếc nơ ren xinh xắn và một chiếc kim cài áo hình con thỏ dễ thương...
Một cô gái trong bộ đồng phục học sinh tiêu chuẩn với mái tóc đen hơi xoăn nhẹ buông xõa trước ngực, chỉ lộ ra chút da thịt trắng như sữa nhàn nhạt màu hồng.
Tươi mát và mềm mại đến nỗi tưởng chừng véo nhẹ cũng sẽ chảy ra nước.
Một chiếc cổ thon gọn và thanh thoát như thiên nga, một bộ ngực no đủ và duyên dáng, một vòng eo thon thả không tì vết. Là vẻ đẹp ngây ngô đến ngốc nghếch trên gương mặt tựa như yêu tinh lạc vào chốn phàm trần.
Khi nàng nhìn bọn hắn với đôi mắt to tròn thỏ con của mình, Nam Cung Diệu lần đầu tiên đã hiểu được những câu miêu tả trong sách mà hắn đã từng chế nhạo....
Đây là một cuộc gặp gỡ định mệnh.
Muốn nàng.
Thân thể cũng được, linh hồn cũng tốt, tất cả những gì của nàng, đều muốn chiếm lấy.
Dục Vọng ào ạt như thủy triều khiến ánh mắt hắn càng ngày càng trở nên nguy hiểm.
“Ai?”
Khi Mộng Mộng ngẩng đầu lên, nàng liền nhìn thấy hai người mà nàng thề sẽ phải tránh xa.
Đây không phải là nơi phỏng vấn của bộ báo chí sao?
Hai vị hội trưởng hội học sinh chạy đến đây làm gì?
Đôi mắt nàng trở nên cảnh giác.
“Phương Mộng, học sinh năm một lớp D, người thừa kế tập đoàn bất động sản nhà Phương thị.”
Nam Cung Mặc ngồi trên ghế chủ toạ, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn cô gái trước mặt.
Mộng Mộng trong lòng ngạc nhiên, nàng không biết rằng nam chính lại đi điều tra về nàng.
“Tôi xin lỗi...Tôi đã đến nhầm chỗ cho cuộc phỏng vấn...”
Ngón tay cô gái cuộn tròn lại vì lo lắng. Nàng cảm thấy bầu không khí trong căn phòng không tốt lắm, và trực giác của loài thỏ mách bảo rằng, nàng phải nhanh lên, chạy khỏi đây, bất kì sự hiểu lầm nào đều phải cách xa một cách nhanh chóng.
“Không đi nhầm đâu.” Nam Cung Diệu đột nhiên đứng dậy, nhanh chóng lướt qua nàng rồi đi thẳng đến cạnh cửa, “Chúng tôi đang tìm em, Mộng Mộng.”
Chương này dài đến 5000 từ, trúa đi mị xỉu ngang<
⬅ Trước Tiếp ➡