“Anh à, cô ấy thật sự đến trường chúng ta học!”
Chàng trai cao ráo đẹp trai bỏ tay vào túi quần huýt sáo vui sướng, nàng quả nhiên tới trường học của chúng ta!”
Tuyệt, mùi vị cấm dục nửa tháng thật sự không phải ai cũng có thể chịu được!”
Hiện tại rốt cuộc cũng đã đợi được thỏ con của hắn, nhất định phải khiến nàng phải bồi thường thỏa đáng!
Nam Cung Mặc nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng, trong tay nhẹ nhàng xoa ảnh của cô gái trên tờ đơn đăng ký.
Câu lạc bộ báo chí?
Ò, thật là không ngoan.
Nhưng không sao cả, mặc kệ nàng có viết gì đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ đưa vật sủng nhỏ phải ngoan ngoãn ở bên cạnh anh em bọn hắn.
Hắn đã rất nóng lòng muốn nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp của nàng rách nát vì sợ hãi.
Bộ dáng đó.... Chắc chắn sẽ rất được nhiều người yêu thương.
***
*
Học viện Saint Maurice là trường cấp 3 quý tộc quyền lực nhất ở thành phố B thậm chí là trên toàn quốc, nổi bật nhất chính là có đội ngũ giáo viên xuất sắc, giáo viên trường chủ yếu là tiến sĩ hoặc là giáo sư người nước ngoài
Vừa lấy được học vị tiến sĩ, Phó Tiêu Du tốt nghiệp đại học tài chính hàng đầu, hôm nay cũng là ngày đầu tiên cô đi làm, cô năm nay vừa mới 26 tuổi, xuất thân từ một gia đình nghèo. Cha mẹ cô chỉ kinh doanh một cửa hàng tạp hóa, mà mẹ cô mấy tháng trước đã kiểm tra và phát hiện ung thư gan giai đoạn đầu, số tiền chữa bệnh khổng lồ gần như khiển cả gia đình lâm vào cảnh tuyệt vọng.
Tình cờ, cô từ người quen biết được học viện Saint Maurice đang có thông báo yêu cầu tuyển dụng, ngay lập tức cô không chút do dự nộp hồ sơ lý lịch sơ lược.
Chỉ vì mức lương ở đây cao đủ để đỡ tiền chữa bệnh cho mẹ.
Cô sinh ra đã rất xinh đẹp, khuôn mặt hình trái xoan tiêu chuẩn, nước da trắng ngần, đôi chân dài miên man, đôi mắt, lông mày như trắng trong nước mùa thu, bộ ngực 36D cùng với cặp mông tròn săn chắc, cho dù mặc bao tải cũng không thể cản được sự cám dỗ cùng quyến rũ bên trong.
Nhưng nàng đã được bố mẹ nuôi dưỡng dạy dỗ lễ nghĩa, dù khi đi học được đàn ông không ngớt vây quanh, cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc dựa vào ngoại hình của mình đi đường tắt.
Chính vì biết rằng ngoại hình của bản thân sẽ ảnh hưởng xấu đến người khác, nên khi nhận được lời mời đến dạy, cô đã cố tình đeo một chiếc kính gọng đen kiểu cũ, tóc chải gọn gàng ra sau đầu, khuôn mặt được đánh kem nền tối màu, phút chốc ngoại hình của nàng liền trở nên tầm thường
Duy có quần áo, nàng không thể thay đổi, bởi vì học viện Saint Maurice có đồng phục chuyên môn cho giáo viên, giáo viên nữ mặc một bộ áo sơ mi trắng cùng một chiếc váy màu đen dài đến đầu gối.
Rõ ràng chỉ là một bộ đồng phục văn phòng bình thường, nhưng khi mặc trên người nàng lại mang một ý vị sắc tình mông lung nào đó, nếu không phải vì khuôn mặt bình thường, nhất định sẽ bị không ít ánh mắt ác ý trộm nhìn.
Người phụ nữ kéo xuống chiếc váy của mình và hít một hơi thật sâu, sau đó liền đẩy cửa phòng học lớp A năm của trường.
Dù thế nào đi chăng nữa, không chỉ vì nơi này có mức lương cao, mà chính mình cũng phải làm tròn bổn phận của một giáo viên tốt, cố gắng truyền thụ kiến thức cho những đứa trẻ này.
“Các bạn học, buổi sáng tốt lành, tôi là giáo viên Phó Tiêu Du, các bạn có thể gọi tôi là cô Phó.”
Người phụ nữ vừa bắt đầu giới thiệu về mình thì đã nghe thấy những học sinh bên dưới phát ra âm thanh cười nhạo.
“Cô giáo, bây giờ đã là giờ học rồi, đừng nhiều lời, không ai trong chúng tôi muốn biết về cô.”
Lớp trưởng là một đại tiểu thư trang điểm xinh đẹp, nhưng lúc này trong mắt lại hiện lên một tia khinh thường.
Bọn học không giống như những học sinh cấp 3 bình thường khác, nền tảng gia đình nổi bật và được thụ hưởng nền giáo dục ưu tú khiến bọn họ trở nên rất kén chọn và kiêu căng.
Bộ dạng xấu hổ của Phó Tiêu Du vào lúc này cùng với khuôn mặt xấu xí bị che lấp bởi một cặp kính to tướng, hiển nhiên khiến cho bọn họ rất không hài lòng.
Nhìn biểu cảm trầm tĩnh hàm ý khinh miệt của những đứa trẻ được bố mẹ cưng chiều quá mức, Phó Tiêu Du cười khổ trong lòng.
Đây đều là những kẻ kế thừa thực sự thuộc tầng lớp thượng lưu, những người muốn có gia thế liền có gia thế, muốn chỉ số thông minh có chỉ số thông minh.
Cao ngạo cùng khinh thường, bởi vì bọn họ thấy được sự tự ti và rụt rè từ Phó Tiêu Du, vẻ ngoài tầm thường không có điểm sáng, ngay cả phần tự giới thiệu của bản thân cũng run rẩy, loại người này.....
Trong thế giới của bọn họ, vĩnh viễn đều là kẻ thua cuộc dưới tầng chót.
Phó Tiêu Du mím môi, nàng nhận ra rằng hình như mình đã làm hỏng một cuộc “đánh giá” của một học sinh đơn phương khởi xướng.
Nhưng dù thế nào đi nữa, công việc vẫn phải tiếp tục.
Nàng đưa mắt nhìn quanh hai vòng, cuối cùng phát hiện có hai cái ghế trống không ở hàng cuối cùng.
Là ai mà to gan như vậy- ngày đầu tiên khai giảng, đã trốn học sao?
Còn chưa tạo được uy tín trước mặt cả lớp, Phó Tiêu Du quyết tâm bước đầu tiên trong hành trình làm giáo viên của nàng là tạo ra một mối quan hệ thật tốt đối với những học sinh xem thường mình.
Hai học sinh bị nghi trốn học cũng được nàng “ưu tiên lên hàng đầu” để chăm sóc.
Nếu Mộng Mộng ở đây, thì nàng nhất định sẽ biết rằng, đây là điểm bắt đầu trong nguyên tác chuyện xưa.
Nữ giáo viên cay đắng che giấu nhan sắc của mình, vì quan tâm đến tình hình của các học sinh trong lớp, đã đến nhà nam chính để hỏi thăm gia đình, nhưng không may bị hai tên ác ma theo dõi, nàng mất cả thân thể lẫn tình yêu.
Thật không may, số phận vào lúc này, bởi vì hiệu ứng cánh bướm mang tên Mộng Mộng đã bắt đầu trật bánh, từ từ rơi khỏi đường ray vốn có.
Đầu tiên phải nói đến em trai Nam Cung Diệu, một chàng trai xinh đẹp có vẻ ngoài như thiên thần nhưng thật chất tính tình lại bất định, lúc nóng lúc lạnh, mức độ khó chơi vượt mức bình thường.
Hắn thích nhất chính là phụ nữ trưởng thành, kiểu phụ nữ nữ tính, đôi chân thon dài và đầy đặn, giống như một quả đào chính có thể vắt kiệt nước chỉ bằng một miếng, dựa theo lời hắn nói- [Chị gái trưởng thành thường chịu được lăn lộn.]
Đây là tính cách đặc thù của Nam Cung Diệu mà ít người biết được.
Còn người anh trai, Nam Cung Mặc, con trai trưởng của Nam Cung gia, mặc dù có ngoại hình giống hệt em trai mình, nhưng khí chất đáng sợ và khác người khiến hắn trông lạnh lùng và lý trí, giống như hồ nước bị băng tuyết phủ kín, đối với toàn bộ thế giới đều mang theo thái độ dửng dưng. Thật giống như vĩnh viễn đều sẽ không bị tan ra bởi người khác.
Sở thích của hắn và em trai cũng không giống nhau, hắn có dục vọng khống chế cực kì cao, thích những tiểu ngoạn vật ngoan ngoãn nghe lời, hơn nữa giọng nói phải dịu dàng mềm mỏng, cho nên hắn từ trước đến nay đối với những người phụ nữ trưởng thành của em trai đều từ chối.
Trong mắt hắn, sự trưởng thành đôi khi đồng nghĩa với sự bẩn thỉu và sa đọa.
Tuy nhiên lần trước ở xưởng rượu Phương gia vô tình phát hiện được một chuyện ngoài ý muốn, đã phá vỡ nhận thức của hai anh em.
Bọn họ đối với đại tiểu thư còn nhát hơn cả thỏ con, đã khơi dậy ham muốn tình dục ở trong bọn hắn.
Vốn dĩ thành tựu này chỉ có nữ chính Phó Tiêu Du trong nguyên tác đạt được.
Lúc đầu, cô thu hút được Nam Cung Diệu, người chỉ có hứng thú với những người phụ nữ trưởng thành.
Lại vì không chịu được sỉ nhục, cô ở trước mặt Nam Cung Mặc xin giúp đỡ, vô tình lộ ra dáng vẻ ngây thơ ngoan ngoãn, chọc trúng sở thích của Nam Cung Mặc, thế là cùng lúc đều mê hoặc được hai anh em
“Diệu nhường cho anh.”
Trên đường từ nhà họ Phương trở về, Nam Cung Mặc nhìn chằm chằm vào em trai mình nói.