⬅ Trước Tiếp ➡

“Em sẽ mang cả Tuyết Nhi đi cùng, con bé tuyệt đối sẽ không rời khỏi tầm mắt của em. Nam Thù và Tôn Mục cũng sẽ bầu bạn với em. Thậm chí, mẹ và Giai Đồng cũng sẽ đi." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm ngồi bật dậy "Anh... anh nghiêm túc đấy à?"
"Anh nghiêm túc." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Anh biết, anh là một người chồng ích kỷ, sắp xếp thai kỳ của em gấp gáp như vậy.”
“Nhưng thời gian không đợi người. Nam Thù ra nước ngoài chỉ một hai năm, không có cô ấy và Tôn Mục bên cạnh em, anh cũng không yên tâm lắm.”
“Dạo này mẹ rất căng thẳng, chuyện tɾong nhà ngoài ngõ khiến tâm trí và sức lực của bà ấy trở nên tiều tụy, anh muốn để bà ấy ra ngoài giải sầụ Còn Tuyết Nhi nữa, để con bé đi mở mang tầm mắt."
Nhan Tâm " "
Những lời này chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang, đầu óc Nhan Tâm ong ong, chỉ vô thức nói đi nói lại với anh "Đúng là nói điên nói khùng, chẳng câu nào tính là thật được."
Cảnh Nguyên Chiêu cười, hôn lên môi cô, lại dùng sức ôm chặt vai cô "Châu Châu Nhi, anh biết khi Trung y sụp đổ, lòng em đau như cắt.
Cảnh tượng đáng sợ tɾong giấc mơ của em, rồi sẽ xảy ra thôi. Anh không muốn đợi đến lúc bó tay bất lực mới an ủi em suông."
Nhan Tâm ngẩn người.
Cánh tay rắn chắc của anh đầy sức ma͙nh, khiến cô cảm nhận được chút đau đớn do bị siết chặt.
Chút đau đớn này khiến những lời của anh lọt vào tai nghe thật chân thực.
Hồi lâu sau Nhan Tâm mới cười nói "Giống như đang nằm mơ quá, em vẫn không dám tin."
"Tại sao?"
"Mạo hiểm như vậy..."
"Quãng đời còn lại còn có chuyện nguy hiểm hơn." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Thích ứng trước một chút, sau này trước bất kỳ sóng to gió lớn nào cũng có thể mặt không biến sắc."
Nhan Tâm bị câu nói này làm cảm động sâu sắc.
Quả thực, sự mạo hiểm như vậy, nhìn thì có vẻ không thể lý giải nổi, nhưng thực chất lại nằm tɾong phạm vi an toàn.
Tuyết Nhi mới một tuổi, xa cách cha hai năm, ký ức của cô bé vẫn còn rất nhạt, trước sáu tuổi cô bé cũng chẳng có ấn tượng gì nhiềụ
Đợi khi trở về, sẽ không ảnh hưởng đến tình cảm cha con.
Hai đứa tɾong bụng này, mang the0 đến nơi đất khách quê người, đợi khi trở về vừa vặn chưa đến hai tuổi, cũng không hiểu nỗi khổ ly biệt.
Sau này nữa, Tuyết Nhi lớn rồi, những đứa trẻ tɾong bụng cũng lớn lên, Nhan Tâm mang đi hay không mang đi, bọn trẻ đều phải chịu nỗi khổ cha mẹ chia cách hai nơi.
Bây giờ là cơ hội tốt nhất.
Đi tàu thủy lại không giống đi xe, không xóc nảy lắm, không vấn đề gì với bà bầu
Nhan Tâm có ấn tượng về việc đi tàu, cô quả thực không bị say sóng.
"Anh thật sự nỡ để mẹ con em đi sao?" Nhan Tâm hỏi anh.
Cảnh Nguyên Chiêu "Anh yêu em, Châu Châu Nhi."
Yêu một người là thành toàn cho lý tưởng của người đó, chứ không phải nhốt người đó tɾong một cái lồng.
Nếu chuyến này Nhan Tâm không đi thì tương lai có thể đoán trước được, cô chính là một phu nhân khác. Nỗi đau khổ, dày vò của cô, cũng sẽ chẳng khác gì phu nhân.
Cảnh Nguyên Chiêu không thể nói rằng anh giả vờ như không biết gì cả, anh cũng không thể nói, Nhan Tâm sẽ khác.
Phụ nữ dưới cùng một thân phận, rất khó có sự khác biệt quá lớn.
"A Chiêu, em cũng yêu anh " Nhan Tâm ôm cổ anh.


⬅ Trước Tiếp ➡