⬅ Trước Tiếp ➡

Cô ghé môi lên mặt anh, rất ma͙nh, hồi lâu cũng không chịu buông ra.
Cảnh Nguyên Chiêu buông cánh tay đang ôm cô ra, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.
Họ cứ thế thỏa thuận xong.
Sáng mùng một tết, mọi người tɾong phủ Đốc quân cùng ăn sáng, Cảnh Nguyên Chiêu nói chuyện này với Đốc quân.
Phản ứng đầu tiên của Đốc quân khi nghe lời này cũng giống hệt Nhan Tâm.
Ôngnghi ngờ Cảnh Nguyên Chiêu bị mất trí.
"Mùng năm xuấtphát, đi cùng Nam Thù." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Trương Nam Thù cũng ngây người, cằm rớt xuống hồi lâu không khép lại được.
Đốc quân đập ma͙nh đôi đũa xuống bàn "Con muốn đảo lộn trời đất à "
Ông ấy lại giận dữ nói "Châu Châu Nhi đang mang thai, đi đến nơi đất khách quê người, rủi ro lớn thế nào? Bọn trẻ các con muốn xông pha, đó là chuyện của các con, nhưng mẹ các con tuyệt đối không được đi."
Ông ấy lại nhìn sang phu nhân "A Uẩn, bà nghe xem thằng nghịch tử này nói lời khốn kiếp gì kìa "
Phu nhân lẳng lặng cười "Tôi bằng lòng đi."
Đốc quân bỗng nhiên đứng bật dậy.
Ông ấy nhìn người này, lại nhìn người kia, mặt biến sắc vì giận "Thật là hoang đường, tôi không đồng ý "
Ông ấy phất tay áo bỏ đi.
Ông ấy vừa không đồng ý để cháu gái đi xa ngàn dặm, cũng không thể rời xa phu nhân; Nhan Tâm đang mang thai, càng không thích hợp.
Người duy nhất thích hợp đi cùng Trương Nam Thù là Cảnh Giai Đồng.
Phát tiết xong cơn nóng giận, nhưng chẳng có ai đến dỗ dành ông ấy.
Buổi tối Đốc quân về chính viện, phát hiện phu nhân đang thu dọn hành lý.
Ông ấy vừa đau lòng vừa tức giận "A Uẩn, bà đã lớn tuổi rồi, cũng muốn cùng bọn trẻ làm loạn sao?"
Phu nhân trước sau vẫn rất bình tĩnh "Tàu du lịch rất an toàn, không có nguy hiểm gì. Mấy đứa con trai, con gái trẻ tuổi còn dám đi, tôi có gì mà phải sợ? Bên kia cũng đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi."
Đốc quân "Bà nghiêm túc đấy à?"
"Chỉ đi hai năm thôi." phu nhân nói.
"Việc tɾong nhà thì sao?"
"Tôi quản gia gần ba mươi năm, bồi dưỡng hết lứa quản sự này đến lứa quản sự khác, họ đều rất được tôi tin tưởng. Cho dù tôi không có ở đây, dặn dò họ kỹ càng, họ vẫn làm việc thỏa đáng như thường.”
“Chỉ cần Đốc quân tɾong hai năm này đừng tùy tiện thay người, cho dù các quản sự có làm sai, cũng đợi tôi về xử lý." phu nhân nói.
Đốc quân "Bà... bà tính toán xong hết rồi? Bà thật sự định đi?"
"Phải."
"Tại sao chứ? Vợ chồng mình hơn ba mươi năm, chúng ta..."
"Tôi luôn nghĩ, năm đó ở bến đò Hoàng Hà, nếu tôi không bước lên con thuyền đó thì bây giờ sẽ ra sao?" Phu nhân khẽ thở dài.
"Bà có rất nhiều oán hận với tôi?"
"Phải."
"Vì phủ Tây sao?" Đốc quân lại hỏi.
Phu nhân gật đầu "Phải."
Đến tận bây giờ, bà ấy mới dám thừa nhận. Bà ấy đứng trước mặt Cảnh Phong, giống như quay lại bến đò Hoàng Hà năm nào, bà ấy đã có dũng khí để đối mặt trực diện với nước sông Hoàng Hà.
Đốc quân có chút hoảng hốt "A Uẩn, tôi... tôi tưởng..."
"Tôi không phải thánh nhân, Cảnh Phong, tôi cũng có thất tình lục dục. Tôi có oán hận, nhưng tôi không hận ông. Ông giỏi hơn rất nhiều người đàn ông khác, tôi có thể gặp được ông ở bến đò Hoàng Hà, đó là may mắn của tôi.”


⬅ Trước Tiếp ➡