Chương 1528
Phu nhân giấu cô ấy ra sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc "Được rồi Hai cha con cãi nhau, còn ra thể thống gì nữa?"
"Bà nghe nó nói xem "
"Con bé nói không sai câu nào cả." phu nhân nói.
Đốc quân ngỡ ngàng nhìn phu nhân.
Đáy mắt phu nhân thoáng qua chút bi thương "Con bé vẫn luôn biết rõ mình là đứa con không được yêu thương, cũng đã làm rất tốt rồi. Cần gì lúc mắng nó lại lôi cả bối cảnh của nó ra? Nó còn chưa đủ nghe lời sao?"
Đốc quân im lặng.
Phu nhân "Đưa về trước đi."
Cảnh Giai Đồng the0 phu nhân về phủ Đốc quân.
Phu nhân hỏi riêng cô ấy rốt cuộc nghĩ thế nào. Cô ấy bèn nói, cô ấy chẳng có suy nghĩ gì cả, chỉ là bồng bột một lần.
Cô ấy và Liên Mộc Sinh chưa từng xảy ra chuyện gì, chỉ là trước đó cô ấy đã chủ động hôn lên má anh ấy.
Đó là trân bảo duy nhất của cô ấy.
"Cậu ta lớn hơn con rất nhiềụ" Phu nhân nói "Tấm gương của hai dượng con còn đó, con rể không được làm việc tɾong quân đội. Trước kia, con đã hiểu những đạo lý này mà."
"Con vẫn luôn hiểu rõ nên mới không dám nghĩ. Phu nhân, con chỉ muốn tin tưởng một lần. Người yên tâm, con vẫn sẽ ra nước ngoài." Cảnh Giai Đồng nói "Con muốn lưu lại chút hồi ức đẹp đẽ, để quãng đời còn lại có cái mà tưởng niệm."
Phu nhân "..."
"Phu nhân nói với cha con, cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra." Cảnh Giai Đồng nói.
Quy tắc Đốc quân đặt ra sẽ không thay đổi vì Cảnh Giai Đồng.
Không có gì để bàn cả.
Đốc quân bảo cô ấy hết hy vọng đi.
Chuyện này chỉ người tɾong nội bộ phủ Đốc quân biết, người ngoài h0àn toàn không hay biết gì.
Cảnh Giai Đồng giam mình tɾong phòng, cho đến tết cũng không ra ngoài mấy.
Đêm giao thừa, phu nhân và Đốc quân bế Tuyết Nhi đi xem pháo hoa, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu ngồi trên ban công tầng hai, dựa vào cùng một chiếc ghế mây, ngắm nhìn pháo hoa tɾong thành phố từ xa.
Nhan Tâm nói với Cảnh Nguyên Chiêu "Em chắc chắn rồi, lần này là song thai."
Cảnh Nguyên Chiêu vui mừng khôn xiết "Thật tốt."
Nhan Tâm cũng rất vui.
"Châu Châu Nhi, em còn nhớ trước kia anh đưa cho em một chùm chìa khóa không?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi cô.
Nhan Tâm "Bận quá nên quên mất. Đó là chìa khóa gì vậy?”
"Bất động sản ở Luân Đôn, chìa khóa bên đó."
Đêm giao thừa, Cảnh Nguyên Chiêu nói với Nhan Tâm rằng anh muốn qua tết sẽ đưa cô ra nước ngoài học Tây y.
Nhan Tâm nghe xong, bật cười không nói nên lời "Anh điên rồi hay em điên rồi?"
Bây giờ cô là thiếu phu nhân của Cảnh gia, cô phải thay phu nhân quản gia, cô còn đang mang thai.
"Vừa hay thai tượng của em đã ổn định, đi tàu không bị say. Hai tháng trên tàu, sau khi đến nơi thì vừa chuẩn bị bài vở, vừa chờ sinh.”
“Hai năm sau lấy được bằng cấp, đưa con cùng về. Không chậm trễ gì cả. Chỉ là em phải chịu khổ một chút, không biết em có chịu không." Cảnh Nguyên Chiêu giọng điệu nghiêm túc.
Nhan Tâm ngẩn ngơ nhìn anh "Đúng là nói điên nói khùng."
"Bên đó có các mối quan hệ, sản nghiệp và nhà cửa từ lúc Thịnh Nhu Trinh đi học trước kia, em sang đó, tất cả đều là đãi ngộ tốt nhất.”