Chương 1526
Lễ bắt miếng có một chuyện thú vị Hai đứa trẻ được đặt cùng một chỗ. So với bàn tính, bút lông được bày ra xung quanh, hai đứa trẻ lại hứng thú với chiếc khóa vàng trên cổ đối phương hơn.
Thế là Tuyết Nhi túm lấy khóa của Trương Viêm, Trương Viêm cũng túm lấy khóa của cô bé.
Khó khăn lắm mới tách ra được, hai đứa lại kéo dính vào nhaụ
Tuyết Nhi nhét khóa của Trương Viêm vào miệng, ra sức cắn.
Trương Nam Thù "Này này, mới đe0 vào đấy, là cậu hai thằng bé gửi từ Cảng Thành về, đừng có cắn hỏng. Trư Trư Nhi, chị quản con chị đi, đừng có đứng bên cạnh cười ngốc nghếch thế."
Cảnh Nguyên Chiêu còn căng thẳng hơn "Cẩn thận, đừng để răng của Tuyết Nhi bị mẻ Cái khóa rách nát này "
Mọi người "..."
Tuy lễ bắt miếng thất bại, nhưng bầu không khí chung lại vui mừng và náo nhiệt.
Những ngày này Đốc quân hơi ốm yếu, dù vết thương đã lành nhưng tâm trạng cũng tốt lắm.
Phủ Tây ra nông nỗi ấy, ông ấy cũng chẳng còn mặt mũi nào, cộng thêm việc đứa con gái được cưng chiều nhất là Cảnh Phỉ Nghiên đã chết, ít nhiều ông ấy cũng cảm thấy chua xót.
Nhìn thấy Cảnh Nguyên Chiêu cưng chiều Tuyết Nhi như vậy, tɾong lòng Đốc quân lại nhói đaụ
Đã từng có lúc, ông ấy cũng cưng chiều Cảnh Phỉ Nghiên như thế.
Bên kia, Cảnh Nguyên Chiêu và Trương Nam Thù bắt đầu cãi nhaụ
Trương Nam Thù nói "Mau bế Tuyết Nhi lên đi, con bé sắp đè chết Trương Viêm rồi. Cánh tay nhỏ của nó còn to hơn cả đùi Trương Viêm."
"Là con trai cô không chịu buông tay mà. Bắt miếng lại đi bắt khóa vàng của Tuyết Nhi, sau này thì có tiền đồ lớn gì được?" Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Trương Nam Thù tức điên "Con gái anh không phải cũng bắt khóa vàng ư?"
Cảnh Nguyên Chiêu "Cha con bé có bản lĩnh, con bé bắt cái gì chẳng được."
Trương Nam Thù "..."
Nhan Tâm không nhịn được cười.
Tôn Mục luôn chẳng biết làm thế nào với hai người thích đâύ khẩu này.
Sau đó phải nhờ các vú nuôi lên giúp đỡ mới tách được hai đứa trẻ ra.
Bắt miếng lại từ đầu, hai đứa trẻ lần lượt từng người một, không để chung nữa.
Cảnh Nguyên Chiêu còn đặt một khẩu súng lục đã tháo đạn sang bên cạnh.
Tuyết Nhi không nhìn thấy, còn Trương Viêm thì nắm chặt lấy.
Mọi người cười ồ lên.
Đốc quân nhìn thấy cảnh này cũng không nhịn được cười "Không nhìn ra, thằng nhóc gầy gò này lại khá có chí khí."
Trương Nam Thù "..."
Những người này đều chưa từng nghĩ tới, là do Tuyết Nhi quá bụ bẫm nên mới làm nền cho Trương Viêm trông gầy gò nhỏ bé.
Công bằng mà nói, Trương Viêm mãi không béo lên được là do thằng bé hay quấy khóc khi ngủ, sắp một tuổi rồi mà chưa ngủ được một giấc trọn vẹn.
Trẻ sơ sinh ngủ không ngon thì ăn bao nhiêu cũng không chịu lớn nhanh.
Gần đây hính phủ quân sự nhiều việc, tiệc tròn một tuổi không làm lớn, nhưng vẫn náo nhiệt, ai nấy đều rất vui vẻ.
Tiệc tàn, mọi người ai về phòng nấy, Nhan Tâm đặc biệt sang chỗ Cảnh Giai Đồng ngồi một lát, trò chuyện với cô ấy vài câụ
Tâm trạng của Cảnh Giai Đồng rất tệ.
"Em có dự định gì chưa? Qua tết, em có muốn đi du học cùng Nam Thù không?" Nhan Tâm hỏi.
Chuyện du học này, đến nay đã nói gần ba năm rồi.
Cảnh Giai Đồng vẫn mãi chưa quyết định được.