⬅ Trước Tiếp ➡

"Em đã nói rồi, anh sẽ thành công. Trong giấc mơ của em, anh cũng thành công." Nhan Tâm cười nói.
Cảnh Nguyên Chiêu hỏi cô "Trong giấc mơ của em, anh có mấy đứa con?"
Nhan Tâm suýt quên mất chuyện này.
Kiếp trước, anh không có con cái.
"Bây giờ không phải tɾong mơ, anh sẽ có rất nhiềụ" Nhan Tâm cười nói.
"Lúc em mang thai Tuyết Nhi, sức khỏe rất tốt." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Phải, em định sinh thêm mấy đứa nữa."
Cảnh Nguyên Chiêu hôn lấy cô.
Hôm nay anh không ra ngoài nữa.
Việc giải quyết hậu quả Hạ gia, cậu sẽ xử lý tốt, A Tùng cũng có thể giúp, Cảnh Nguyên Chiêu có thể nghỉ ngơi một ngày.
Anh và Nhan Tâm tiêu tốn cả ngày trời trên giường.
Bên phía Trương Nam Thù, mấy ngày nay đi khắp nơi xem náo nhiệt.
Hôm đó cô ấy cũng đi dự tiệc, chỉ là ngồi quay lưng lại bàn chính, mãi đến khi tiếng súng vang lên, cô ấy mới biết xảy ra chuyện gì.
Chỉ tɾong nửa tháng ngắn ngủi, Hạ gia đổ, phủ Tây cũng tan.
Trương Nam Thù nhắc đến, hô to đã đời "Lâu lắm rồi không xem vở kịch hay thế này."
Tôn Mục lại im lặng.
Trương Nam Thù hỏi anh ấy sao vậy.
Tôn Mục hạ thấp giọng "Nam Thù, Thất Bối Lặc sống chết chưa rõ, Cảnh gia vẫn luôn không nói đã xử lý anh ta."
Trương Nam Thù "Cục sắt bắt ba ba tɾong rọ, đã sắp xếp xong xuôi cả rồi, còn để anh ta chạy được nữa sao? Lần trước, anh ta ăn một phát đạn của Trư Trư Nhi, coi như đã phế một cánh tay rồi."
Tôn Mục nhíu mày "Chắc là anh ta chết rồi."
"Đúng."
"Nhưng người ngoài lại không biết." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù vốn đang rất vui vẻ, nghe đến đây, tim cũng hơi thót lên "Anh muốn nói gì?"
"Kẻ ám sát Đốc quân là sát thủ Song Ưng Môn, thích khách của Đảng Bảo Hoàng. Ai cũng sợ Đảng Bảo Hoàng, sau này nơi nào cần dùng những thủ đoạn ngầm thì nơi đó sẽ có bóng dáng của Đảng Bảo Hoàng. Chỉ cần sự sống chết của Thất Bối Lặc mãi mãi không ai biết." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Cục sắt làm được chuyện đó. Anh ấy và cậu anh ấy là hai kẻ tâm địa đen tối."
"Bên phía anh cả..."
"Anh cả có kế hoạch của riêng mình, chúng ta đừng lo lắng thay anh ấy." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "Em cũng nghĩ thoáng thật."
"Nếu không nghĩ thoáng thì em cũng sẽ không rời đi. Đã sắp rời đi rồi, em tin tưởng anh cả." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục lại im lặng.
Trương Nam Thù "Em biết anh rất muốn nói, em quá tin tưởng Cảnh gia rồi. Lòng người khó đoán, nên giữ lại một đường lui."
"Anh không nói vậy."
"Trước đại cục, sống chết có số, trời xanh đã định sẵn rồi." Trương Nam Thù nói "Thống nhất thiên hạ là do Cảnh thị làm hay do Trương thị làm, không tranh được đâụ Ông trời có một cuốn sổ, đều ghi chép cả rồi."
Tôn Mục bật cười.
Trương Nam Thù giống như một chiếc bình pha lê chứa đầy nước, dưới ánh mặt trời vừa tɾong trẻo vừa rực rỡ.
Ở bên cạnh cô ấy, có thể rất thoải mái.
Tôn Mục hiểu quyền mưu, nhưng không hiểu cuộc sống. Có lẽ từ nhỏ anh ấy không nhận được quá nhiều tình yêu thương, nên không dám quá tin tưởng ai.
Trương Nam Thù là sự cứu rỗi của anh ấy.
Thoắt cái đã đến tháng chín, mùa thu ở Nghi Thành ấm áp dễ chịụ
Sinh nhật của bọn trẻ đã đến.
Nhan Tâm và Trương Nam Thù lo liệu tiệc đầy năm cho các con, sắp xếp cả lễ chọn đồ vật đoán tương lai.


⬅ Trước Tiếp ➡