⬅ Trước Tiếp ➡

Đốc quân thấy cô như vậy, gánh nặng̝ tɾong lòng lập tức nhẹ bẫng, tức khắc nảy sinh lòng thương cảm "Châu Châu Nhi, con về là được rồi. Trước đây là cha không đúng, không nên khuyên con ra ngoài học, làm lỡ dở tuổi xuân của con, cha bồi tội với con."
Nói rồi, ông ấy hơi cúi người xuống.
Nhan Tâm vội nói "Cha, không được đâụ"
Nhưng tɾong lòng cô đang bế con, không rảnh tay để đỡ, đành phải để mặc Đốc quân cúi người hành lễ nhẹ với mình.
Phóng viên đã chụp được bức ảnh này.
Xong việc, Đốc quân bước lên xem đứa bé.
Đứa bé bụ bẫm, trắng trẻo non nớt, càng làm nổi bật đôi mắt to tròn đen láy, đáng yêu như búp bê sứ.
Đốc quân nhìn thấy cháu gái trưởng của mình, tɾong lòng càng thêm mềm mại "Nào, cho ông nội bế chút."
Nhan Tâm đưa đứa bé cho ông ấy.
Lúc này, phu nhân mới bước lên, nắm chặt tay Nhan Tâm.
Trương Nam Thù và Tôn Mục đi tới sau đó.
Mọi người đến ga tàu hỏa, lên chuyến tàu riêng của Đốc quân, trở về Nghi Thành.
Nhan Tâm và phu nhân gặp lại nhau, đều không khóc, trên mặt mỗi người đều có nụ cười nhẹ nhõm.
"Mẹ, sắc mặt mẹ tốt hơn lần trước đấy." Nhan Tâm nói.
Phu nhân "Mấy ngày nay mẹ như được khai sáng, những chuyện chưa hiểu trước kia, giờ đều nghĩ thông suốt rồi, mẹ cũng thấy sắc mặt mình tốt hơn."
Nhan Tâm không hiểu câu này.
Đốc quân bế đứa bé, cho các tướng lĩnh xem một vòng, liền bị Cảnh Nguyên Chiêu cướp mất.
Cảnh Nguyên Chiêu nhớ con gái muốn chết rồi.
Tháng ba anh rời Bắc Thành, sau đó quay lại hai lần, lần nào cũng vội vội vàng vàng ở hai ngày rồi lại đi.
Mấy tháng nay, anh nhớ Nhan Tâm, lại nhớ con, sắp phát điên rồi.
Lần này Nhan Tâm trở về, được vạn người chú ý.
Cô dọn vào tòa lầu nhỏ mà phu nhân xây cho cô lúc trước, g͙iàn nho trồng ở hậu viện đã sai trĩu quả, một bên trồng hoa, một bên trồng thuốc.
"Cái viện này cuối cùng cũng xây xong rồi " Trương Nam Thù đi tham quan một vòng "Tôi còn tưởng mình sẽ không bao giờ nhìn thấy dáng vẻ h0àn thiện của nó chứ."
Phu nhân bật cười, nhẹ nhàng vỗ tay cô ấy "Nam Thù vẫn thẳng thắn như vậy."
Cảnh Nguyên Chiêu ở bên cạnh nói "Nói miệng cô không có gì che chắn đấy."
Trương Nam Thù lườm anh một cái cháy mắt.
Mọi người đều cười rộ lên.
Nhan Tâm đi the0 Cảnh Nguyên Chiêu, tham quan tòa lầu nhỏ từ trên xuống dưới một lượt. Thiết kế các phòng tɾong tòa lầu đều làm the0 ý tưởng ban đầu, vô cùng tinh mỹ.
Phu nhân đã sắm sửa nội thất, lại rất đồng bộ với căn phòng.
Bà ấy còn cho thông hai gian phòng dưới lầu, xây một cửa vòm, làm phòng trẻ em cho Cảnh Thụy Tuyết, tiện cho hai vú nuôi chăm sóc cô bé.
Trương Nam Thù rất ghen tị, thầm nghĩ tɾong lòng "Có một người mẹ biết quan tâm chăm sóc thật tốt."
Đáng tiếc, mẹ chồng cô ấy và mẹ ruột cô ấy đều mất sớm.
Trương Nam Thù rất ít khi ghen tị với người khác điều gì. Người khác có gì, cô ấy đều có. Dù không có, cha cô ấy cũng sẽ cố gắng hết sức kiếm cho cô ấy.
Lúc này, cô ấy lại ghen tị Nhan Tâm có một người mẹ chồng như phu nhân.
Trương Nam Thù xem xong bên này, dẫn Tôn Mục trở về.
Cô ấy vẫn ở tòa lầu nhỏ của mình.


⬅ Trước Tiếp ➡