Chương 1502
Chùa Long Hoa có tiền, phòng ốc kiên cố không thể phá vỡ. Nghe tin sẽ có động đất, trụ trì còn đặc biệt cho người tu sửa những gian phòng bị hỏng.
Duy chỉ không ngờ tới, đỉnh núi sẽ nứt ra một đường, đại sư Huệ Tuyền cũng đã kiểm tra phòng của mình, là mới xây năm kia, cả chùa Long Hoa có sập cũng chưa đến lượt ông ta.
Kết quả lại là không ngờ tới.
"Việc này kỳ lạ." Thất Bối Lặc nói "Giống như có người phối hợp diễn kịch, cố ý cho nổ ra một vết nứt."
"Có khả năng lắm. Cảnh Nguyên Chiêu vì danh tiếng của Nhan Tâm, thà hủy hoại đại sư Huệ Tuyền." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Thất Bối Lặc "Đã phái người đi điều tra chưa?"
"Tra rồi, vẫn chưa có kết quả gì, tạm thời chưa nhìn ra dấu vết con người làm."
Cảnh Phỉ Nghiên nhắc đến đây, gần như phát điên.
Chuyện này khiến cô ta ċһán nản tột độ.
Cô ta dường như lại quay về quá khứ, những ngày Nhan Tâm còn ở đây.
Mỗi sự sắp xếp của cô ta, tự cho là đã vắt óc suy nghĩ, không có kẽ hở, vô cùng h0àn hảo, nhưng gặp phải Nhan Tâm lại như hổ giấy gặp nước, lập tức tan thành một bãi bùn loãng.
Nhan Tâm như sinh ra để khắc tinh cô ta.
Cảnh Phỉ Nghiên rất muốn cô chết, tốt nhất là chết giữa đường, vĩnh viễn đừng trở lại.
Cô ta nói ý nghĩ này cho Thất Bối Lặc.
Thất Bối Lặc ôm lấy cô ta "A Nghiên, em thực sự quá nóng vội rồi. Một lần thất bại không đáng sợ. Những người thành công đều trải qua ngàn vạn lần thất bại, tôi luyện trăm ngàn lần."
Cảnh Phỉ Nghiên "Nhưng trước mặt chị ta, em chẳng có chút phần thắng nào."
"Bây giờ em đi ám sát cô ta càng không có phần thắng, còn sẽ làm lộ bản thân. Hiện tại, uy vọng của cô ta cực cao, ngay cả Đốc quân cũng phải nhún nhường. Một khi em thất bại, em sẽ phạm vào sự phẫn nộ của dân chúng, Đốc quân dù muốn giữ mạng cho em, các tướng lĩnh khác cũng sẽ không đồng ý." Thất Bối Lặc nói.
Cảnh Phỉ Nghiên chợt bừng tỉnh.
Cô ta bình tĩnh lại.
Thất Bối Lặc bảo côkhông tin cô ta có thể giữ được bình tĩnh. Chỉ cần cô ta đắc ý vênh váo thì em sẽ có cơ hội."
Cảnh Phỉ Nghiên hít sâu vài hơi.
Đúng, vẫn phải đợi thời cơ.
Cô ta đã bị thuyết phục.
Trong chuyện Nhan Tâm dự đoán địa chấn̵, Hạ gia do Hạ Diệu Diệu đứng ra, nhảy nhót khá cao, nay cũng mặt mày xám xịt.
Hạ Diệu Diệu càng bị người ta coi thường, không ít người sau lưng đoán g͙ià đoán non "Đợi thiếu phu nhân về, liệu có xử lý Hạ gia không?"
"Thiếu phu nhân nắm quyền, cô ta sẽ không nể mặt như phu nhân đâu, những ngày tháng của phủ Tây sẽ không dễ chịụ Chỉ cần phủ Tây sụp đổ, những ngày tháng của Hạ gia cũng rất khó khăn."
Ngày Nhan Tâm qua sông Trường Giang, là một ngày nắng sau cơn mưa bão, gió bên sông đã mang the0 chút hơi lạnh.
Đốc quân, Cảnh Nguyên Chiêu, phu nhân và Thịnh Viễn Sơn đều đón cô ở bến phà.
Nhan Tâm đích thân bế con.
Phu nhân và Cảnh Nguyên Chiêu đều muốn rảo bước lên đón, nhưng đều kìm lại được.
Vì vậy, Đốc quân do dự một chút, bước lên vài bước "Châu Châu Nhi."
Bên cạnh có phóng viên, còn có hơn mười vị tướng lĩnh tɾong quân đội, nụ cười của Nhan Tâm dịu dàng rạng rỡ "Cha."