⬅ Trước Tiếp ➡

Lần này cô ấy ra nước ngoài, ngoài tài sản, phó quan bảo vệ bọn họ, còn có hai hầu gái tâm phúc, vú nuôi của con trai cô ấy và cả vú nuôi của chính cô ấy.
Vú nuôi của cô ấy chắc chắn sẽ đi the0 cô ấy, dựa vào cô ấy để dưỡng lão.
"Hai năm em ở Cảnh gia, chính là sống ở đây sao?" Tôn Mục hỏi.
Trương Nam Thù "Đúng vậy."
Tôn Mục quan sát một vòng "Hơi nhỏ một chút, em chịu khổ rồi."
Trương Nam Thù "Miền Nam không thể so với chúng ta, sân vườn sẽ nhỏ hơn một chút. Được cái thời thượng và tinh tế hơn."
Tôn Mục lại hỏi "Hòn đá Thái Hồ của em đâu?"
"Tặng cho phu nhân rồi, giờ đang ở hậu hoa viên của phủ Đốc quân làm một tiểu cảnh nước chảy. Cũng khá đẹp." Trương Nam Thù nói.
Lại hỏi "Anh cũng biết em chuyển hòn đá Thái Hồ đi à?"
Tôn Mục "Ừ."
Thấy anh ấy muốn nói lại thôi, Trương Nam Thù hơi ngạc nhiên, ghé lại gần hỏi dồn "Anh muốn nói gì?"
"Hòn đá Thái Hồ đó không phải Đại soái tặng cho em. Anh đi làm việc cho Đại soái, nhìn thấy nó rất đẹp nên đã mang về." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "..."
"Anh nghe người ta nói, hình như em chê nó hơi to quá, sau này em đến Nghi Thành, đặc biệt bảo người Cảnh gia chuyển tới, cứ tưởng tɾong lòng em rất ưng ý." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Em ưng ý mà. Chỉ là to quá thôi."
Cô ấy ngại không dám nói, bảo Cảnh Nguyên Chiêu chuyển tới chỉ là để làm khó anh, chứ không phải ngàn dặm xa xôi nhớ nhung nó.
Trương Nam Thù nghĩ đến đây, ngồi vào lòng anh ấy "Lúc đó có phải rất vui, cười ngốc nghếch không?"
"Phải." Anh ấy hôn lên môi cô ấy.
Trương Nam Thù "Em đi xin Cảnh phu nhân về, bảo người chuyển đến Cảng Thành, anh hai nhận giùm chúng ta trước."
"Nhà ở Cảng Thành còn nhỏ hơn bên này, anh hai em nhận được sẽ nhảy dựng lên mắng chết em đấy." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Vậy càng nên tặng "
Tôn Mục "..."
Cứ như vậy, hòn đá Thái Hồ lại phải tiếp tục đi tàu xuống phía Nam.
Nhan Tâm nghe nói chuyện này, dở khóc dở cười. Vì cô chưa từng đến Cảng Thành, cô lại lần nữa cảm thán, hòn đá Thái Hồ còn hiểu biết rộng hơn cô.
Quả thực là một hòn đá đã trải sự đời.
"Không uổng công cô yêu nó, cô và nó dùng chung một cái đầụ" Cảnh Nguyên Chiêu nói về Trương Nam Thù.
Lần nào anh cũng chọc Trương Nam Thù tức chết đi sống lại.
Nhan Tâm ở bên cạnh xem kịch vui, không hề can ngăn.
Đêm đầu tiên về nhà, Nhan Tâm mãi đến đêm khuya vẫn chưa ngủ.
Cô hưng phấn quá độ. Dù toàn thân bủn rủn, nhưng tinh thần vẫn phấn chấn̵.
Cô mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, mát lạnh trơn mềm, Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng ôm lấy cô tɾong chăn.
Vừa trải qua một trận kịch liệt, cả hai đều mệt, lúc này cứ thế dựa vào nhaụ
Nhan Tâm nói anh trước "Anh về mới mấy tháng mà đã đen đi nhiều rồi."
Tuy nhiên vẫn trắng hơn trước kia một chút.
Cảnh Nguyên Chiêu "Vì vừa qua giữa hè, nắng gắt mà."
Lại nói "Anh thế này rất tốt."
Nhan Tâm cũng thấy anh thế này rất tốt. Là anh, không giống bất kỳ ai.
"Người đi đón em, không có A Tùng." Nhan Tâm đột nhiên nói.
Cô về nhà tinh thần phấn chấn̵, lại rất căng thẳng. Mắt cô nhìn chăm chăm vào Đốc quân và các phóng viên, tɾong lòng nhớ mong phu nhân và Cảnh Nguyên Chiêu, ngay cả cậu cô cũng chưa nhìn kỹ, cũng không nhớ ra ai chưa đến.


⬅ Trước Tiếp ➡