⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng tuyệt đối không ngờ tới, Từ Đồng Nguyệt đúng như Nhan Tâm dự liệu, xé rách mặt mũi làm ầm ĩ với Trương Nam Thù.
Từ Đồng Nguyệt hoặc Từ Hạc Đình, bất cứ ai ngã xuống lầu, Nhan Tâm sẽ ứng cứu ở dưới lầu, tìm cách làm chân họ bị thương.
Rất thuận lợi, tɾong lúc xô đẩy, Từ Hạc Đình đã ngã xuống, trật khớp mắt cá chân.
Nhan Tâm ăn nói ngông cuồng ngay tại chỗ.
Từ gia sẽ lợi dụng͟͟ điểm này.
Trương Tri nói cô "Cô chưa chắc đã tính toán chuẩn xác."
Vạn lần không ngờ tới, cô thật sự tính chuẩn rồi, Từ gia quả nhiên làm lớn chuyện này, mua chuộc báo chí ra sức hạ thấp Nhan Tâm.
"Là thầy thuốc hay là kẻ lừa đảo giang hồ?"
Lờ mờ xuấthiện làn sóng phản đối Trung y.
Dưới xu thế lớn của việc phản đối Trung y, việc phản đối khôi phục đế chế cũng phải nhường bước vài phần.
Tuy nhiên, cần phải qua vài năm nữa, phản đối Trung y mới có thể hình thành trào lưu lớn, hiện nay chỉ là chút mánh khóe. Nhan Tâm biết, mánh khóe này sẽ gây ra chút dư luận tɾong giới báo chí, chứ không phải im hơi lặng tiếng.
Quả nhiên, rất nhanh có mấy tờ báo hùa the0 chế giễu Nhan Tâm.
Trương Tri vốn không biết "khả năng tiên tri" của Nhan Tâm, cứ tưởng cô h0àn toàn dựa vào suy đoán hư cấu, thấy tình hình này thì cả người kinh ngạc.
"Cô, cô thật sự là học trò của Kim Liễu tiên sinh " Trương Tri khiếp sợ nói.
Nhan Tâm cười rộ lên "Tôi không lừa anh đúng không?"
Báo chí rầm rộ ầm ĩ suốt sáu ngày, đủ loại lời khó nghe đều có. Có người muốn biện hộ thay cho Nhan Tâm, nhưng không địch lại được làn sóng dùng tiền mua chuộc của Từ gia ở phía saụ
"Thần y giả."
"Hám danh trục lợi."
Những âm thanh như vậy lan truyền khắp Bắc Thành, chuyện cười sắp lan đến tận Nghi Thành rồi.
Từ Đồng Nguyệt nhìn những tờ báo này, tâm trạng rất tốt.
Cô ta biết, Trương Nam Thù đang sứt đầu mẻ trán. Hoặc là cắt đứt quan hệ với bạn bè, hoặc là gánh chịu tiếng xấụ
Từ gia và Bách Thảo Đường Tần thị đều có tiền, nhân cơ hội này báo thù lớn.
"Nhát dao này tàn độc thật." Từ Hạc Đình đang dưỡng thương cười nói "Cô ta căn bản không có cách nào tự chứng minh sự tɾong sạch. Nếu cô ta đi tìm một bệnh nhân thì quá cố ý rồi."
"Trừ phi chồng cô ta có thể đứng dậy. Nhưng chuyện này là không thể. Em đã có được tin tức chính xác, thiếu soái Cảnh đã tàn phế h0àn toàn rồi." Từ Đồng Nguyệt nói.
Từ Hạc Đình "Lần này em đã xả được cục tức rồi chứ?"
"Cũng không hẳn. Chỉ là gây ngột ngạt cho người phụ nữ này thôi, chứ chưa thực sự làm tổn thương đến Trương Nam Thù, cũng chẳng mang lại lợi ích gì cho em." Từ Đồng Nguyệt nói.
Từ Đồng Nguyệt có chút tham lam.
Dù đã bôi nhọ Nhan Tâm, nhưng cũng chỉ gián tiếp ảnh hưởng Thù, chứ chưa đạt được mục đích của cô ta.
“Nếu em muốn nhân cơ hội này nổi bật thì có thể hành động.” Từ Hạc Đình nói.
Từ Đồng Nguyệt “Chen chân vào sao?”
“Chân của anh bị thương, em có thể ra ngoài nói là do Trương Nam Thù đẩy anh xuống lầụ” Từ Hạc Đình nói.
Từ Đồng Nguyệt “Nhưng Hàm Mặc biết không phải Trương Nam Thù, lúc đó anh ấy đang đứng cùng Trương Nam Thù.”
“Em không cần nói quá rõ ràng. Hơn nữa bình thường em nuôi nhiều bạn tốt như vậy, lúc này có thể dùng đến rồi.” Từ Hạc Đình nói.
Mắt Từ Đồng Nguyệt sáng lên.


⬅ Trước Tiếp ➡