Chương 1398
Sắc mặt lại rất vui vẻ, lông mày giãn ra nhẹ nhõm, khóe môi vương nét cười nhàn nhạt không thể che giấụ
"Nếu hai chúng ta kết thúc thì anh hãy ra nước ngoài đi, em sẽ cho nhiều tiền. Anh không được ở lại dưới mí mắt em, em sẽ muốn giết anh đấy." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục mở mắt ra.
Anh ấy nhìn cô ấy với ánh mắt tĩnh lặng "Vậy em sẽ nhớ anh không?"
"Có." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục cười rộ lên "Chúng ta đừng kết thúc."
"Nhưng nếu anh phạm lỗi thì em sẽ không tha thứ đâụ" Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục im lặng.
Vẻ mặt anh ấy trở nên nghiêm túc "Nam Thù, anh và Từ Đồng Nguyệt chưa từng có tư tình. Nếu có hiểu lầm gì thì đó chỉ là hiểu lầm."
Tâm trạng Trương Nam Thù bỗng chốc bay bổng lên "Anh không nói dối, đúng không?"
"Kẻ lừa đảo đều sẽ thề thốt rằng mình tuyệt đối không nói dối." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù lại đấm anh ấy một cái "Anh lại không thành thật rồi."
Tôn Mục cười, cánh tay dài vòng qua ôm chặt cô ấy, dùng sức ôm siết lấy cô ấy.
Sau đó, Trương Nam Thù ngủ thiếp đi.
Tôn Mục không kìm được khẽ hôn lên môi cô ấy. Rất nhẹ, sợ làm cô ấy thức giấc.
Anh ấy lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của cô ấy.
Cô ấy không thay đổi nhiều so với hồi nhỏ, khuôn mặt tròn trịa, khi cười lên vô cùng đáng yêu, lúc tức giận cũng xinh đẹp.
Cô ấy giống như viên minh châu được cất giấu dưới biển sâu, ánh trăng nâng cô ấy lên nhân thế, để Tôn Mục chiêm ngưỡng được.
Anh ấy cứ ngỡ chỉ có thể chạm đến bằng ánh mắt, cô ấy xa vời như vậy.
Sau đó, anh ấy đã hôn được cô ấy, vuốt ve được cô ấy.
Cô ấy ngủ bên cạnh anh ấy.
Giấc mộng ngọt ngào nhất đời này, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Rất nhanh, báo chí bắt đầu ra sức chế giễu Nhan Tâm.
"Mấy người này sao giống kẻ ngốc vậy, cô mời họ vào rọ, họ liền chui tọt vào " Trương Tri nhìn thấy tờ báo này thì cả người đều kinh ngạc.
Nhan Tâm đã nói với Trương Tri về kế hoạch của cô.
Trong mắt Trương Tri, kế hoạch này quả thực ấu trĩ, sỉ nhục trí tuệ.
Đầu tiên, Nhan Tâm đến Bách Thảo Đường Tần Thị "khıêu khích", lại mua chuộc báo chí cố tình mắng mình. Mục đích của cô là kích động các tờ báo khác bảo vệ cô, từ đó mở rộng mâu thuẫn giữa cô và Tần thị.
Trương Tri lúc đó nói "Mấy tờ báo khác lười để ý đến cô."
Rất nhanh anh ta bị vả mặt.
Các tờ báo khác không chỉ để ý mà còn hùa vào nhiệt huyết sôi trào, đẩy Nhan Tâm lên đầu sóng ngọn gió.
Nhan Tâm làm xong bước này, liền nghĩ đến bước thứ hai.
Bước thứ hai của cô cũng rất đơn giản, nghĩ cách khiến một người nào đó của Từ gia bị thương, tốt nhất là gãy chân.
Tôn Mục nói anh ấy có thể đi làm mồi nhử.
Trương Tri còn bảo "Em vừa ra tay, người khác sẽ ngoan ngoãn cắn câu sao?"
Kết quả, anh em Từ gia thật sự cắn câu, rất nhanh họ đến tìm Tôn Mục.
Tôn Mục chẳng làm gì cả, họ tự mình dẫn Tôn Mục đến rạp hát.
Chỉ cần một cái phòng bao hơi cao một chút, rạp hát cũng được, nhà hàng cũng xong.
Trương Nam Thù liền đi "bắt gian".
Từ Đồng Nguyệt quả nhiên cũng châm ngòi Nam Thù.
Nhan Tâm đoán như vậy, Trương Tri cũng bảo cô nói nhảm, Từ Đồng Nguyệt rất biết giữ bình tĩnh.