⬅ Trước Tiếp ➡

Quả thực, nuôi quân ngàn ngày dùng tɾong một giờ.
Từ Đồng Nguyệt đi ra ngoài, lần này cô ta chọn Trương Tự Kiềụ
Lần trước, Trương Tự Kiều suýt chút nữa bị hủy thanh danh, là Từ Đồng Nguyệt đã giúp cô ta một tay. Từ Đồng Nguyệt mời cô ta ăn cơm, cô ta vui vẻ nhận lời.
Bọn họ cũng trò chuyện về những tin đồn gần đây.
Trương Tự Kiều nhắc đến Nhan Tâm, hận đến nghiến răng nghiến lợi “Mấy người trên báo còn biết mắng chửi hơn tôi. Cô ta đúng là ác độc đến cực điểm, sẽ có một ngày người đời nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta.”
Từ Đồng Nguyệt “Tôi cũng thấy cô ta quá mức hám danh trục lợi. Một bên kết hôn với thiếu soái tàn phế, mưu toan dựa vào đường tắt bước vào Cảnh thị, một bên lại muốn chia lợi nhuận Tần gia.”
Nhắc đến việc Nhan Tâm cầm phương thuốc góp cổ phần vào Bách Thảo Đường Tần thị, Trương Tự Kiều rất kinh ngạc “Sao cô ta dám chứ? Hành động này hoang đường không não đến mức nào.”
Từ Đồng Nguyệt “Có lẽ cô ta hơi tự phụ rồi, tưởng rằng thiên hạ đều nằm tɾong lòng bàn tay.”
Lại nói "Nam Thù cũng giúp đỡ cô ta.”
Từ Đồng Nguyệt liền uyển chuyển nói với Trương Tự Kiều, bảo rằng Trương Nam Thù đã đẩy anh cả cô ta xuống lầụ
“Nam Thù tuyệt đối dám. Chị ta luôn ghen tị với cô, ghen tị đến phát điên. Cô xinh đẹp hơn chị ta, lại thông minh nổi tiếng hơn chị ta.” Trương Tự Kiều nói.
Từ Đồng Nguyệt “Cô ta vẫn lợi hại hơn chút, dù sao cũng là con gái của Trương soái. Hiện giờ còn lấy được gia sản.”
Trương Tự Kiều cười lạnh “Cầm có chắc hay không còn chưa biết. Trương gia còn hai người con trai, anh em bọn họ không phải ăn chay.”
Lại nói "Chị ta chỉ có cha chị ta để dựa dẫm, còn cô lại dựa vào chính mình. Bây giờ cha chị ta chết rồi.”
Từ Đồng Nguyệt cười ngượng ngùng “Cô khen làm tôi ngại quá.”
Trương Tự Kiều quả nhiên là lính tiên phong của Từ Đồng Nguyệt, vô cùng tận tụy phát tán những tin tức mà Từ Đồng Nguyệt muốn truyền đạt ra ngoài.
Đồng thời Từ Đồng Nguyệt sai ý cho báo chí, viết Trương Nam Thù “nghi ngờ” hành hung. Vì Trương Tự Kiều tung tin đồn trước, nếu Trương gia đến đối chất thì đẩy lên đầu Trương Tự Kiềụ
Để người Trương gia bọn họ tự đánh nhau đi.
Từ Đồng Nguyệt làm xong việc này, tɾong lòng sảng khoái hơn vài phần.
Tuy rằng danh tiếng của cô ta chưa được nâng cao bao nhiêu, nhưng Trương Nam Thù lại thực sự gánh chịu tiếng xấu, khiến cô ta thấy thoải mái tɾong lòng.
Ồn ào náo nhiệt thêm hai ngày nữa, trước sau chưa đến tám ngày, báo chí đã đủ loại ngôn luận bay loạn xạ.
Ngay lúc này, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đi đến rạp hát.
Bậc thang trước cửa rạp hát rất cao, Nhan Tâm dìu Cảnh Nguyên Chiêu, anh vậy mà đã đứng dậy, chậm rãi bước vào rạp chiếụ
Chủ bút mà A Tùng tìm đến đã chụp được một bộ ảnh, viết bài, đăng lên trang nhất, hôm đó bán đắt như tôm tươi, bằng tổng lượng tiêu thụ của tất cả các báo ở Bắc Thành cộng lại.
Những tờ báo mắng chửi Nhan Tâm trước đó, nhất thời trở thành trò cười.
“Nóng lòng châm biếm người ta, không ngờ cô ấy có bản lĩnh thật. Chân chồng cô ấy khỏi rồi.”
“Thần y Nhan nói bệnh chân nào cô ấy cũng chữa được, đây là một lời tự thuật trung thực, lại bị người ta tưởng là khoác lác.”


⬅ Trước Tiếp ➡