⬅ Trước Tiếp ➡

Tần gia dùng sức ảnh hưởng của mình, khiến người này thảm bại tɾong ngành y dược và tɾong lòng dân chúng.
Từ Đồng Nguyệt vui vẻ khi thấy chuyện thành công.
Chân của Từ Hạc Đình không đáng ngại, cũng vui vẻ đứng bên xem kịch.
"A Nguyệt, em nóng vội quá." Từ Hạc Đình nói em gái.
Từ Đồng Nguyệt "Em làm sao?"
"Em khıêu khích quan ràng." Từ Hạc Đình nói.
Từ Đồng Nguyệt "Chẳng lẽ em nói sai sao? Cô ta quả thực không coi Tôn Mục là con người."
Tuy nhiên, kết quả cũng không tệ.
Trương Nam Thù đoán chừng sẽ h0àn toàn trở mặt với Tôn Mục, cũng sẽ nghi ngờ mục đích của Tôn Mục, từ đó càng xa lánh anh ấy, bạn bè của Trương Nam Thù cũng bị hủy danh dự, đến lúc đó lại dùng chiêu "vật họp the0 loài" để công kích nhân phẩm Trương Nam Thù không ra gì.
Từ Đồng Nguyệt rất hài lòng.
Người duy nhất chịu hại là anh cả cô ta. Nhưng người ngã đau chân đâu phải cô ta, cô ta xót xa cho anh cả là một chuyện, nhưng vẫn cảm thấy mình đã thắng.
Trương Nam Thù và Tôn Mục về nhà.
Rõ ràng là màn kịch đã được sắp đặt sẵn, nhưng tâm trạng Trương Nam Thù lại có chút xuống dốc.
Cô ấy không nhìn vào mắt Tôn Mục.
Về đến phòng, Tôn Mục ôm lấy cô ấy từ phía sau, siết chặt cô ấy vào lòng.
"Nam Thù..."
"Em cãi nhau mệt rồi, đi tắm trước đây." Trương Nam Thù nói.
Cô ấy rõ ràng có chút mệt mỏi, giọng nói không có sức lực.
Tôn Mục ôm chặt hơn "Nam Thù, em giận rồi sao?"
"Không có." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "Em chẳng biết nói dối chút nào cả."
Trương Nam Thù nghe đến đây, vặn người quay lại, đánh vào vai anh ấy mấy cái "Tôn Mục, em bắt nạt anh à?"
"Ừ."
Trương Nam Thù tức đến ngẩn người "Anh nói lại lần nữa xem "
"Anh bằng lòng cho em bắt nạt." Tôn Mục nói "Em là vợ anh, không bắt nạt anh, chẳng lẽ đi bắt nạt người khác?"
"Em bắt nạt anh chỗ nào? Em đối xử với anh còn chưa đủ tốt sao?" Trương Nam Thù lại đấm ma͙nh vào vai anh ấy hai cái.
Tôn Mục "Anh muốn nhiều hơn."
"Nhiều thế nào?"
Tôn Mục hôn lên môi cô ấy. Anh ấy dùng sức mút mát, rồi cắn ma͙nh lên môi cô ấy một cái, hồi lâu mới nói "Nhiều hơn, nhiều hơn bây giờ "
Người Trương Nam Thù có chút mềm nhũn.
Anh ấy nâng chân cô ấy lên, cô ấy đứng không vững, loạng choạng dựa vào cửa phòng. Cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn lờ mờ rung động, phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ.
Trương Nam Thù rất sợ vú nuôi ở ngoài cửa hỏi một câu "làm cái gì thế", vô cùng căng thẳng, trái tim như tre0 lên tận cổ họng.
Cô ấy liều mạng ôm lấy mặt Tôn Mục, dùng sức hôn anh ấy để chặn lại âm thanh của mình.
Hôm đó, Trương Nam Thù tắm xong nằm mềm nhũn trên giường, chỉ cảm thấy vô cùng kích thích. Tim cô ấy đập rất nhanh, thình thịch thình thịch, cơn đau nhói mơ hồ cùng sự khoáı cảm tột độ suýt chút nữa khiến cô ấy phát điên.
Cô ấy đột nhiên rất sợ hãi.
Sợ Tôn Mục rời đi rồi, cuộc đời cô ấy còn có thể lấp đầy bằng ai để tạo ra niềm vui sướng như vậy?
Mà sau khi anh ấy thuộc về người phụ nữ khác, Trương Nam Thù sẽ nghĩ đến chuyện giường chiếu của anh ấy với người khác, nhất định sẽ ghen đến phát điên.
Cô ấy chui vào lòng anh ấy.
"Tôn Mục." Cô ấy khẽ gọi.
Tôn Mục ừ một tiếng, mi mắt khép hờ, mệt đến mức không muốn mở mắt.


⬅ Trước Tiếp ➡