⬅ Trước Tiếp ➡

Khách khứa xung quanh sợ bị vạ lây, thi nhau vây quanh anh ta nhưng không dám đến gần.
Chỉ có một người phụ nữ trẻ tuổi, rảo bước tiến lên kiểm tra cho anh ta "Là chỗ này đau sao? Cánh tay thì sao, cử động được không? Chân thế nào?"
Từ Hạc Đình đau đến mức choáng váng, hồi lâu mới nhìn rõ là một người đẹp diễm lệ vô song, trái tim khẽ rung động.
"Tôi không sao, chỉ là chân tôi..."
Có một bên chân của anh ta rõ ràng đau đớn bất thường, e là ngã bị thương gân cốt rồi.
"Thả lỏng, đừng sợ." Người đẹp nói với anh ta "Chân của anh tôi có thể chữa, bệnh gì ở chân tôi cũng chữa được."
Lúc này, Từ Đồng Nguyệt chạy xuống lầụ
Cô ta ma͙nh mẽ đẩy Nhan Tâm ra "Tránh ra, cô mau tránh ra "
Lại thì thầm với Từ Hạc Đình "Cô ta là bạn của Trương Nam Thù, thiếu phu nhân của Cảnh gia."
Chút nhu tình rung động của Từ Hạc Đình lập tức hóa thành ċһán ghét và đề phòng.
"Chân của anh cả cô không sao, tôi có thể chữa cho anh ta." Nhan Tâm tiếp tục nói "Từ tiểu thư, đừng vì ân oán mà làm lỡ bệnh chân của anh ta."
Từ Đồng Nguyệt rất hoảng loạn, chỉ lo bảo cô cút đi, đừng lại gần anh trai mình, tránh làm hại anh ta.
Trong một mớ hỗn độn, tùy tùng của Từ gia đã đón Từ Hạc Đình đi, đưa thẳng đến Bách Thảo Đường Tần Thị. Tần gia có thầy thuốc nắn xương rất giỏi.
"Khớp mắt cá chân trái bị trật, vấn đề không lớn." Đại phu nắn lại cho Từ Hạc Đình "Nghỉ ngơi một thời gian là có thể đi lại bình thường, đừng lo lắng."
Từ Hạc Đình thở phào nhẹ nhõm.
Từ Đồng Nguyệt nhớ lại lời của Nhan Tâm.
Lúc này cô ta đã bình tĩnh lại, nghĩ đến việc Nhan Tâm luôn miệng nói bệnh chân nào cô cũng chữa được, liền cảm thấy buồn cười.
Chồng của Nhan Tâm còn đang tàn phế, vậy mà cô dám ăn nói ngông cuồng, nói cái gì mà bệnh chân nào cũng chữa được.
Từ Đồng Nguyệt kể lại lời này cho gia chủ Tần gia.
"Kẻ này y thuật mèo cào, dã tâm bừng bừng, lại còn vọng tưởng muốn góp cổ phần danh nghĩa vào nhà chúng ta. Tôi sống bảy mươi năm, chưa từng gặp kẻ nào con buôn tham lam như vậy, cô ta là ăn cướp trắng trợn " Tần lão gia nói.
Con cháu Tần gia nhớ tới việc báo chí mắng chửi họ, ai nấy đều phẫn nộ không thôi.
Họ đã sớm quên mất, lúc đầu báo chí mắng Nhan Tâm, họ cũng vô cùng hả hê, còn tiếp tục chi tiền cho phóng viên, bảo phóng viên mắng ác hơn nữa.
Chỉ là có nhiều tờ báo bênh vực Nhan Tâm hơn, mới đổi chiều gió sang mắng Tần gia.
Tần gia chịu tai bay vạ gió, vô cùng tức giận, hận không thể giết chết Nhan Tâm.
"Đây là một cơ hội tốt." Một thiếu gia Tần gia nói "Tung lời của cô ta ra ngoài, xem sau này cô ta còn mặt mũi nào làm người."
"Thậm chí cho người truyền về Giang Nam. Nghe nói cô ta còn có hiệu thuốc ở miền Nam, để cô ta bị hủy thanh danh, hiệu thuốc bị đập phá mới tốt."
"Ăn vạ đến tận cửa Tần gia, cô ta đúng là ăn gan hùm mật gấụ"
Tần gia lập tức đi tìm chủ bút quen biết, chủ bút này lại có quan hệ mập mờ với Đảng Bảo Hoàng, không ít lần thăm dò giúp việc "khôi phục đế chế".
Ông ta nhận lời.
Báo chí sẽ miêu tả Nhan Tâm cực kỳ tồi tệ, xóa bỏ h0àn toàn y thuật của cô.


⬅ Trước Tiếp ➡