⬅ Trước Tiếp ➡

Từ Đồng Nguyệt đau lòng nhìn Tôn Mục, ánh mắt ngập nước "Nam Thù, anh ấy là chồng cô chứ không phải nô tài của cô. Chúng tôi với anh ấy chỉ là bạn cũ, nói vài câu chuyện xưa, cô cũng không thể dung thứ sao?"
Nói xong, ánh mắt lạnh lẽo như sương "Dù cô quyền cao chức trọng, cũng không đến mức g͙iày xéo Hàm Mặc như thế. Anh ấy cũng xuấtthân danh gia vọng tộc. Nếu không phải..."
Cô ta nói đến đây, vội vàng cắn môi, nuốt lại những lời phía saụ
Mặt Trương Nam Thù đỏ bừng "Nếu không phải cái gì?"
Tôn Mục "Nam Thù, em đừng giận, đều là anh..."
"Anh câm miệng " Trương Nam Thù quát.
Giọng cô ấy rất lớn.
Từ Đồng Nguyệt thấy cô ấy đã giận đến mờ mắt, lập tức cũng lớn tiếng quát mắng "Cô mới phải câm miệng Trương Nam Thù, cô có tư cách gì mà la lối om sòm?"
"Tôi mắng chồng tôi, liên quan gì đến cô?" Trương Nam Thù suýt chút nữa lao lên đánh cô ta.
Từ Hạc Đình chắn trước mặt em gái, trầm mặt nhìn Trương Nam Thù "Trương Tam tiểu thư, cô cũng quá ngang ngược rồi đấy? Cô sỉ nhục người này, lại uy hiếp người kia, coi trời bằng vung, quả thực xấu xí không chịu nổi "
"Được rồi " Tôn Mục lập tức đứng ra "Hạc Đình, cậu nói năng chú ý chừng mực. Hôm nay là tôi không tốt, việc nhà xử lý chưa thỏa đáng."
"Sao lại là anh không tốt chứ?" Từ Đồng Nguyệt nói rồi bật khóc "Hàm Mặc, anh vì nỗi khổ tâm mà kết hôn, bọn em đã đủ đau lòng rồi, còn phải chịu đựng sự sỉ nhục thế này sao? Cô ta dựa vào cái gì chứ?"
"Dựa vào tôi là vợ anh ấy " Trương Nam Thù cười lạnh "Cô khóc cái gì? Nói cho Từ Đồng Nguyệt cô biết, ngưỡng cửa Trương gia cao lắm, cô làm lẽ cũng không đủ tư cách đâu "
"Cô có thể thỏa thích sỉ nhục tôi." Trên gương mặt trắng như ngọc của Từ Đồng Nguyệt đẫm lệ "Cô cứ mắng chửi tôi, bôi nhọ tôi, cho hả giận là được. Cô làm gì tôi cũng được, đừng bắt nạt Hàm Mặc."
Tôn Mục nhìn cô ta với ánh mắt phức tạp.
Trương Nam Thù h0àn toàn nổi giận, chỉ tay vào Từ Đồng Nguyệt "Tôi mắng cô, Tôi còn bẩn miệng tôi, tôi muốn đánh chết cô "
Từ Đồng Nguyệt thấy cô ấy dễ dàng mắc bẫy, tɾong lòng thoáng qua một tia khoái trá.
Không ngờ, Trương Nam Thù lại không tự mình ra tay mà gọi phó quan của mình "Đánh chết cô ta cho tôi "
Tôn Mục nắm lấy đôi tay cô ấy "Nam Thù, có chuyện gì về nhà nói."
"Sao phải về nhà nói? Về nhà cũng đâu có hai cái tai họa này." Trương Nam Thù nói.
Từ Hạc Đình "Trương Nam Thù, cô đúng là đồ đàn bà chua ngoa. Người đâụ"
Tài xế và tùy tùng ba người của anh ta cùng tiến vào phòng bao.
Trương Nam Thù mang the0 bốn phó quan.
Phó quan của cô ấy cố tình chặn ở cửa, phòng bao nhỏ bé căn bản không chứa nổi nhiều người như vậy, tɾong lúc hỗn loạn, bỗng nhiên có người nổ súng.
Họng súng nhắm vào Trương Nam Thù, trông như là phó quan của cô ấy, nhưng Trương Nam Thù lại được Tôn Mục nhào tới đè xuống đất.
Cùng lúc đó, có người ngã khỏi cửa sổ, rơi xuống dưới sân khấu kịch, đau đớn kêu gào.
"Anh cả " Từ Đồng Nguyệt kinh hãi thất sắc.
Tôn Mục quát lớn "Tất cả dừng tay "
Phó quan của Trương Nam Thù đều nhìn về phía cô ấy. Cô ấy không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầụ
Từ Hạc Đình ngã từ phòng bao tầng hai xuống, toàn thân đau nhức.


⬅ Trước Tiếp ➡