⬅ Trước Tiếp ➡

Mà A Tùng lại giống như người nhà thực sự của cô. Cô gặp được cậu ấy, cô cũng đối đãi với cậu ấy bằng cả tấm lòng, cho nên cậu ấy và cô nảy sinh tình thân bền chặt giống như máu mủ.
Lúc A Tùng đi, Nhan Tâm lại nhét tiền cho cậu ấy, cậu ấy vẫn từ chối.
Nhan Tâm bảo cậu ấy "Thay chị góp sức bên giới báo chí, mua chuộc lòng người. Có lẽ chúng ta rất nhanh sẽ dùng đến mối quan hệ này."
Lúc này A Tùng mới nhận.
Khi cậu ấy rời đi, Nhan Tâm đưa mắt nhìn cậu ấy đi xa, mà cậu ấy quay đầu lại hai ba lần, lúc này mới lên ô tô.
Sau khi cậu ấy đi, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu bàn về chuyện "tật ở chân", cần một thời cơ thật tốt để anh có thể khôi phục đi lại.
"Đợi cơ hội, chi bằng tạo ra cơ hội." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Tạo ra cơ hội gì?"
Cảnh Nguyên Chiêu dự định "khôi phục" khả năng đi lại của mình.
Thật ra anh cũng có thể trực tiếp đứng dậy đi lại, nhưng làm thế sẽ lãng phí một cơ hội tốt để giúp Nhan Tâm nổi danh.
Cơ hội này có chờ cũng không đến, chi bằng chủ động tạo ra.
Nhan Tâm nghe anh nói vậy thì mỉm cười hiểu ý, không hề phản đối "Chúng ta cùng lên kế hoạch nhé?"
Tuy "người đang ở tɾong tù", không có liên hệ gì với các thế lực ở Bắc Thành, nhưng tɾong tay Nhan Tâm đã có thẻ bài của Mã Bang, lại còn có sự ủng hộ hết mình của Trương Nam Thù.
"Gọi Nam Thù đến, chúng ta cùng bàn bạc." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm đồng ý.
Cô bảo Bạch Sương đến chính viện phía trước, báo cho Trương Nam Thù một tiếng.
Trương Nam Thù không có nhà.
Hôm nay cô ấy đi dự một tiệc cưới, là chị gái của Nữu Doanh Nhi lấy chồng, cũng được coi là chị họ bên dì của Trương Nam Thù.
Sau khi trở về, tâm trạng cô ấy không được tốt.
Nhan Tâm thấy cô ấy giận dỗi, bèn rót cho cô ấy một tách trà ấm "Giận ai thế?"
"Hôm nay xui xẻo thật, tɾong đám khách khứa có cả Từ Đồng Nguyệt lẫn Trương Tự Kiều, chẳng ai là không đáng ghét." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Chỉ vì chuyện này thôi sao?"
"Còn gặp cả Từ Hạc Đình, chính là anh cả của Từ Đồng Nguyệt. Anh ta nói bóng gió rằng tôi không xứng với Tôn Mục " Trương Nam Thù nói đến đây thì trợn mắt "Đàn ông cả cái Bắc Thành này, không có ai mà Trương Tam tiểu thư tôi không xứng cả "
Nhan Tâm khẽ cau mày "Người này hình như có quan hệ rất tốt với Tôn Mục."
"Bạn học trung học, hai người họ vẫn luôn thư từ qua lại. E là Từ gia đã sớm nhắm tɾúng Tôn Mục làm con rể, nhưng bị cha tôi cướp mất." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Tôn Mục nói thế nào?"
"Anh ấy không có mặt ở đó, lại đi đến khu đóng quân rồi." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm nhẹ nhàng ôm vai cô ấy, vỗ về an ủi.
Cô chuyển chủ đề "Báo cho cô một tin tốt, A Chiêu có thể chống nạng đứng lên đi vài bước rồi."
Vẻ u sầu trên mặt Trương Nam Thù tan biến ngay lập tức, vừa kinh ngạc vừa vui mừng "Thật sao? Nhanh lên, đi cho tôi xem nào."
Cảnh Nguyên Chiêu ngồi bên cạnh nói "Không được, tôi mệt lắm, hôm nay không cử động nổi."
"Anh mà không nghe lời là tôi thả chó cắn chết anh đấy." Trương Nam Thù nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "..."
Nhan Tâm đi lấy nạng, cũng khuyên Cảnh Nguyên Chiêu "Đi thêm vài bước nữa đi, không sao đâụ"


⬅ Trước Tiếp ➡