⬅ Trước Tiếp ➡

A Tùng ở trước mặt Thất Bối Lặc và Tùng Sơn Thắng, rất căng thẳng, nhưng đến trước mặt Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu, cậu ấy lại có chút hoạt bát.
"Anh to con, chân của anh, bây giờ h0àn toàn bình phục chưa?" Cậu ấy hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu "Vẫn còn thiếu chút nữa."
"Cũng nên khỏi rồi. Hiện tại giới báo chí rất đồng cảm với hai người, chi bằng nhân cơ hội này khỏi hẳn, nâng cao danh tiếng cho chị A Vân." A Tùng nói.
Nhan Tâm ngạc nhiên nhìn cậu ấy một cái.
Cảnh Nguyên Chiêu cười nói "Em biết rồi à?"
"Anh to con, em là thám tử được cài cắm từ nhỏ đấy." A Tùng nói.
Cảnh Nguyên Chiêu ngụy trang rất tốt, chỗ nào cũng dụng͟͟ tâm, nhưng A Tùng có thể từ mùi thuốc phiện nhàn nhạt trên người Thất Bối Lặc mà dò ra địa điểm liện lạc của anh ta, có thể thấy cậu ấy nhạy bén đến mức nào.
Cậu ấy chăm sóc Cảnh Nguyên Chiêu lâu như vậy, những thay đổi nhỏ nhặt đều bị cậu ấy nhìn thấụ
"A Tùng, không phải anh ấy cố ý giấu giếm, mà là..."
Nhan Tâm muốn giải thích thay cho Cảnh Nguyên Chiêu, nhưng giải thích có chút lúng túng.
A Tùng lại xua tay "Em hiểu mà, chị A Vân. Lúc sống chết quan trọng, nhất định phải nắm bắt tốt cơ hội."
Nhan Tâm "A Tùng, đề nghị của em bọn chị sẽ cân nhắc. Giới báo chí có hảo cảm với bọn chị lắm sao?"
"Giới báo chí ghét phục bích, đây là tiếng nói chủ đạo. Mà cờ xí của Cảnh gia rõ ràng là phản phục bích, giới báo chí muốn nâng các người lên để hạ thấp những chính khách có quan hệ mập mờ với Đảng Bảo Hoàng." A Tùng nói.
Nhan Tâm "Đây coi như là tâng bốc để giết, ép Cảnh gia buộc phải đứng về phía phản phục bích."
Cảnh Nguyên Chiêu cười cười "Càng tốt, bọn họ muốn nâng thì chúng ta cũng không sợ nhận. Chân này của anh, có lẽ ngày mai là khỏi rồi."
Nhan Tâm bật cười.
A Tùng nhìn về phía Nhan Tâm "Chị A Vân, chị có vui không?"
"Chị rất vui."
A Tùng "Bất kể làm gì, chị vui là tốt rồi, chuyện khác đều không cần quan tâm."
Nhan Tâm xoa xoa tóc cậu ấy.
Cảnh Nguyên Chiêu lập tức nói "Thiếu phu nhân chú ý chút, A Tùng là người lớn rồi, không phải trẻ con."
Nhan Tâm "..."
A Tùng đứng thẳng lên vài phần "Em quả thực lớn rồi, chị A Vân, sau này em cũng có thể bảo vệ chị."
Nhan Tâm dở khóc dở cười.
Cô biết mình đã mất đi một đoạn ký ức. Trong đoạn ký ức đó, có khoảng thời gian đau khổ nhất của cô. Nhưng cũng có Cảnh Nguyên Chiêu và A Tùng.
Nhan Tâm bằng lòng nhớ lại.
Chỉ là mỗi lần cô nỗ lực nhớ lại, đầu óc đều đau như búa bổ, có lẽ ký ức đã bị chôn sâu ở đâu đó, hoặc là h0àn toàn vứt bỏ rồi.
Không biết tương lai có cơ hội nhặt lại hay không.
"Anh to con, anh mà bắt nạt chị em, em sẽ giết anh. Anh đừng tưởng chị ấy không có nhà mẹ đẻ." A Tùng lại nói.
Câu nói này, nói đến nghiến răng nghiến lợi.
Cảnh Nguyên Chiêu cười rộ lên "Em á?"
"Anh coi thường em à?"
"Ý của anh là lời đe dọa của em cũng khá có sức nặng̝ đấy. Em cầm tinh con chó à, cắn rồi là không nhả. Em yên tâm, anh sẽ không bắt nạt chị em." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
A Tùng hiếm khi cười lên.
Nụ cười rạng rỡ.
Nhan Tâm liền nghĩ, người nhà chưa chắc cần máu mủ. Cô và cha, hai người anh trai đều có máu mủ, nhưng hai kiếp họ đều như người dưng nước lã.


⬅ Trước Tiếp ➡