Chương 1388
Cảnh Nguyên Chiêu nhận lấy nạng, rất vất vả mới từ trên xe lăn đứng dậy, trước tiên dùng một tay chống đỡ.
Trương Nam Thù nín thở, đứng bên cạnh căng thẳng không thôi, cẩn thận từng li từng tí nhìn anh.
Nhan Tâm nhìn vẻ thấp thỏm và mong đợi của cô ấy, tɾong lòng chua xót.
Trương Nam Thù mong chờ chân của Cảnh Nguyên Chiêu chuyển biến tốt đẹp như vậy, nhưng họ lại cố tình giấu cô ấy.
Bên kia, Cảnh Nguyên Chiêu tốn bao công sức, trên trán lấm tấm mồ hôi, cuối cùng cũng chống nạng đứng dậy được. Anh khó khăn di chuyển từng bước, đi từ ghế sô pha ra đến cửa, trông có vẻ kiệt sức.
Trương Nam Thù chủ động tiến lên đỡ lấy anh "Được rồi được rồi, đừng để mệt quá Có thể đứng lên đi được mấy bước thế này là anh có hy vọng rồi."
Cảnh Nguyên Chiêu "Chẳng phải cô cứ bắt tôi phải làm sao?"
Trương Nam Thù định mắng lại, nhưng khóe mắt lại ươn ướt.
Cô ấy không nhịn được mà bật khóc.
"Sao lại ăn vạ tôi thế này? Tôi có mắng cô đâụ" Cảnh Nguyên Chiêu đứng bên cạnh nói.
Nhan Tâm cười, lấy khăn tay đưa cho Trương Nam Thù.
Trương Nam Thù che mặt khóc "Cuối cùng anh cũng có chút khởi sắc rồi. Cái đồ khốn nạn như anh, nếu cả đời bị liệt nửa người thì tàn nhẫn biết bao. Tôi đã nói rồi mà, người tốt mới xui xẻo, sao anh cũng xui xẻo như thế được..."
Khóe miệng Cảnh Nguyên Chiêu giật giật.
Nhan Tâm không nhịn được cười.
Hôm nay Trương Nam Thù chịu uất ức ở bên ngoài, về nhà lại xúc động, cảm xúc thất thường, để cô ấy khóc một trận xả ra, chỉ có lợi cho cô ấy.
Khóc xong, Trương Nam Thù cảm thấy sảng khoái, lại mắng Cảnh Nguyên Chiêu "Khóc làm tôi đau cả đầu, đều tại anh."
"Được, đều tại tôi. Tối nay ăn mì nhé, bổ não." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Trương Nam Thù "Mì cá "
Nhan Tâm "..."
Nhìn hai người dựa vào việc ăn mì để bổ não, Nhan Tâm cảm thấy thật mệt mỏi, bộ não của họ rẻ rúng đến mức một bát mì là bổ lại được sao?
Trương Nam Thù khóc một trận, lại ăn no một bữa, lại có hy vọng về đôi chân của Cảnh Nguyên Chiêu, nên cảm thấy toàn thân thư thái, nhìn cái gì cũng thuận mắt.
Cô ấy cũng nghĩ thông suốt "Từ gia lúc nào cũng muốn khıêu khích quan hệ giữa tôi và Tôn Mục."
Nhan Tâm thở phào nhẹ nhõm "Nam Thù, cô nghĩ thông được điểm này là tốt rồi."
"Tôi đâu có ngốc." Trương Nam Thù nói "Trước đó là do giận quá, suýt chút nữa mắc mưu Từ Hạc Đình. Ai cũng biết Tôn Mục cưới tôi là trèo cao, nhưng Từ Hạc Đình lại cố tình nói như vậy, chẳng qua là muốn vợ chồng chúng tôi bất hòa."
Cảnh Nguyên Chiêu "Cũng vì Tôn Mục và Từ gia quá thân thiết."
Nhan Tâm nháy mắt ra hiệu cho anh.
Cảnh Nguyên Chiêu "Che che giấu giấu làm gì? Tôn Mục quả thực quá mức mập mờ không rõ ràng với Từ gia, nhất là tɾong thời điểm nhạy cảm của việc khôi phục đế chế này."
Nhan Tâm "..."
Trương Nam Thù nhất thời im lặng.
Cảnh Nguyên Chiêu "Cô nói chuyện với cậu ta đi, nói được thì tiếp tục, không được thì bảo cậu ta cút xéo."
Trương Nam Thù "Tôi không thấy nghiêm trọng đến mức độ đó."
"Cô còn khá tin tưởng cậu ta đấy nhỉ?"
"Cha tôi trước khi mất nói Tôn Mục đáng tin." Trương Nam Thù nói "Tôi không tin anh ấy, nhưng tôi tin cha tôi. Nếu nhìn lầm thì đó là kiếp nạn định mệnh của tôi."
Nhan Tâm "Nam Thù nhìn nhận rất thấu đáo."