Chương 1385
Dựa vào cách này để đạt được vinh hoa phú quý, Nhan Tâm đúng là một người phụ nữ vọng tưởng hão huyền.
Trương Tri vốn không muốn gây xích mích với nhánh trưởng, nhưng anh ta thực sự ghét tác phong của Doãn thị. Mà trên người Doãn Khanh Vân lại có "dấu vết của Doãn thị" đặc biệt rõ ràng.
Anh ta nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được "Nhan tiểu thư là một thần y, biết đâu người liệt tự mình đứng dậy được, Cảnh gia lại muốn đứa con trai này thì sao."
Doãn Khanh Vân cười khẩy một tiếng.
"Trên đời chuyện ngoài dự đoán rất nhiều, bản thân không làm được thì cho rằng người khác cũng không làm được sao?" Trương Tri lại nói.
Trương Lâm Quảng cau mày nhìn về phía anh ta "Chị dâu em nói cái gì mà em phải nói chuyện kiểu đó?"
Trương Tri nhún vai "Em lại nói cái gì chứ? Em nói năng nhẹ nhàng tử tế mà. Anh cả, anh châm ngòi mối quan hệ giữa em và chị dâu, đúng là lòng dạ đáng chém."
Trương Lâm Quảng "..."
Trong cuộc tranh cãi mồm mép, anh ta không thắng được em trai, đành phải ngậm miệng.
Doãn Khanh Vân cũng cãi không lại Trương Tri, không muốn chọc vào anh ta lắm.
Tuy nhiên, qua cuộc nói chuyện này, rất nhiều người ở Bắc Thành biết Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đã chính thức kết hôn.
Người nói mát không ít.
"Đây coi là “vợ chồng tɾong ngục” sao? Nhan tiểu thư cũng là một người tàn nhẫn thật."
Cũng có người khen Nhan Tâm trọng tình trọng nghĩa.
"Hoạn nạn thấy chân tình, Nhan tiểu thư đối với thiếu soái không rời không bỏ."
Thất Bối Lặc nghe nói chuyện này.
Anh ta đặc biệt đến Trương gia một chuyến, mang the0 quà đến chúc mừng, còn có Tùng Sơn Thắng và A Tùng đi cùng.
Nhan Tâm nhận quà, phái Bạch Sương ra ngoài gọi một bàn tiệc, thết đãi bọn họ.
"Nhan tiểu thư, sau này phải gọi cô là Cảnh thiếu phu nhân rồi." Thất Bối Lặc nói.
"Chỉ là một cái xưng hô thôi, anh cứ gọi tùy ý." Nhan Tâm nói.
"Tôi luôn nói, thiếu phu nhân là người có bản lĩnh. Một quả phụ, có thể đính hôn với Cảnh gia, đổi một nơi khác, lại có thể thuận lợi kết hôn. Bản lĩnh này, nhìn khắp thiên hạ mấy người bì kịp? Bàn về thông minh trí tuệ, tôi cũng khâm phục muôn phần." Thất Bối Lặc nói.
Cảnh Nguyên Chiêu nghe đến đây, không nhịn được cười "Bối Lặc gia thấy ai có trí tuệ đều khâm phục, thiếu cái gì thì hâm mộ cái đó."
Thất Bối Lặc "..."
Nhan Tâm không nhịn được cười.
Thất Bối Lặc không chiếm được lợi thế, lời tɾong lời ngoài đều đang thăm dò, cách nhìn của Cảnh gia đối với mối hôn sự này.
Nhan Tâm cảm thấy anh ta đã biết chuyện Cảnh phu nhân lên phía Bắc rồi, chỉ là không có bằng chứng. Một khi Nhan Tâm để lộ chút tin tức, anh ta sẽ thuận thế tra ra đường dây liên lạc giữa Trương Tri và Thịnh Viễn Sơn.
Vào lúc này, Thất Bối Lặc chỉ muốn Trương gia và Cảnh gia h0àn toàn trở mặt, chứ không phải ngấm ngầm kết minh.
"Trương Nhị thiếu gia nói rồi, anh ấy sẽ thay chúng tôi truyền tin về Nghi Thành, đïện báo do anh ấy quản lý." Nhan Tâm nói "Hiện tại vẫn chưa có hồi âm."
"Nói như vậy, e là Cảnh gia không vui vẻ lắm rồi." Thất Bối Lặc nói.
Nhan Tâm "Bất kể bọn họ có đồng ý hay không thì chúng tôi đã kết thành vợ chồng rồi."
Thất Bối Lặc không nghe ngóng được gì, khá là không cam lòng.
Bọn họ rời đi, Nhan Tâm muốn giữ A Tùng lại nói chuyện.
Thất Bối Lặc nghĩ ngợi, không phản đối.