⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Á Đông đỡ lấy côn ŧᏂịŧ đặt lên cửa huyệt thăm dò đường đi vào. Miệng huyệt mấp máy run rẩy cảm nhận được vật nam tính đang muốn xâm nhập vào mình. Hơi thở của cả hai bắt đầu hỗn loạn. Đây là lần đầu nên hắn có chút luống cuống. Phía dưới bị du͙© vọиɠ nhấn chìm đến đau đớn, cảm giác côn ŧᏂịŧ sưng to, thi thoảng qυყ đầυ còn chảy ra chút nước.
Bạch Á Đông hơi nhấp hông, côn ŧᏂịŧ thô dài liền chui tọt vào trong. Một loại kɧoáı ©ảʍ trước giờ hắn chưa từng cảm nhận qua thế nhưng hiện tại như chạy dọc toàn thân. Bên trong cô như có hàng nghìn cái miệng nhỏ cắи ʍút̼ lấy hắn, mị thịt ấm nóng bao trọn lấy cự vật khiến Bạch Á Đông tê dại.
Hắn rên lên, vách thịt ra sức liếʍ mυ"ŧ nam căn như không muốn Bạch Á Đông rời khỏi cái động nhỏ này. Hoa huyệt Trịnh Cẩm Huyên như khoá mọi lối ra khiến hắn chỉ có thể bất động hưởng thụ. Lí trí hắn hoàn toàn trống rỗng, chỉ có thể hành động theo thứ mà bản thân khao khát, không cách nào cưỡng chế được lửa dục trong lòng.
Bạch Á Đông như bị mê hoặc tâm trí, trong mắt chỉ chứa đựng hình ảnh người con gái đang loã lồ, rêи ɾỉ trong lòng mình, mặc sức hắn trêu đùa. Chiếc giường lớn xưa kia tưởng chừng như lạnh lẽo nhưng giây phút này hắn chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực như có ngọn lửa thiêu đốt.
“Ahh~ư...lớn, lớn quá...ưm, thật trướng...”
Bạch Á Đông vục đầu vào trong bầu ngực mềm mại của cô, hăng say liếʍ lấy nhũ hoa hồng hào, côn ŧᏂịŧ phía dưới cũng đưa đẩy nhiệt tình. Gương mặt đẹp trai nhuốm phần tà mị ngẩng lên nhìn khuôn mặt ửng hồng của Trịnh Cẩm Huyên, thản nhiên hỏi :
“Thích không? Đều đã cương thành như vậy rồi, chúng đây là đang đáp trả lại tôi sao?”
Nói rồi tay hắn ngắt lấy một bên nhũ hoa, đầu nhũ mẫn cảm còn lại bị Bạch Á Đông dùng môi mυ"ŧ vào. Trịnh Cẩm Huyên đang mông lung trong cơn khoái lạc bị một cảm giác đau đớn kéo trở về thực tại. Răng hắn có chút sắc nhọn cắm vào da thịt tạo cảm giác vừa đau vừa kí©ɧ ŧɧí©ɧ không nguôi. Cô phát ra tiếng rên mỗi lúc một to hơn, cơ thể uốn éo theo mỗi nhịp va chạm của hắn.
“Ô...ô, Á Đông...chậm, chậm chút thôi!”
Bạch Á Đông quá điên cuồng. Hắn như con thú tới mùa động dục cuồng dã ra vào khuấy đảo tâm trí cô. Mỗi cú đâm đều chạm tới tận cùng của tử ©υиɠ, côn ŧᏂịŧ đang không ngừng chọc vào rút ra trong tiểu huyệt xinh đẹp chặt khít. Bộ phận cứng rắn của hắn tựa như một côn sắt thọc mạnh vào tiểu huyệt của Trịnh Cẩm Huyên. Mỗi lần như vậy lại đem theo mật dịch chảy dầm dề ra ngoài như thể minh chứng cho cuộc làʍ t̠ìиɦ của họ có bao nhiêu sung sướиɠ, có bao nhiêu khoái lạc.
Bạch Á Đông đâm vào rút ra theo tiết tấu, ngày càng nhanh như cái máy đóng cọc, vĩnh viễn không buông tha cho Trịnh Cẩm Huyên mặc cô đang cầu xin. Cô chỉ cảm thấy cơ thể nảy lên dữ dội theo mỗi lần hắn ra vào, tiểu huyệt đáng thương như bị côn ŧᏂịŧ hung hăng kia đâm nát. Nhanh như vậy Trịnh Cẩm Huyên thật sự chịu không nổi nhưng lại chẳng thể làm gì xác ngoài rêи ɾỉ van cầu Bạch Á Đông. Mỗi lần côn ŧᏂịŧ hắn rút ra thì ngay sau đó lại thần tốc tiến vào, đi đến thẳng điểm G mẫn cảm của cô.
“Á...á...á làm ơn...chậm chút! Anh...anh nhanh quá...hah~”
Bạch Á Đông khẽ hừ một tiếng, đôi môi mỏng ngao du khắp cơ thể cô tạo dấu hôn đỏ chót. Ở ngực, ở cổ, ở vai,...đâu đâu cũng chằng chịt dấu hôn như thể muốn công bố cho mọi người biết cô là của hắn. Bây giờ hắn mới biết cái lỗ nhỏ này có bao nhiêu hút hồn, nó khiến Bạch Á Đông vừa tiến vào đã suýt chút nữa đầu hàng ngay tức khắc. Lợi hại, quả thật quá lợi hại! Hoa huyệt này khiến hắn mê luyến không rời. Bạch Á Đông không muốn buông tha cho cái miệng nhỏ này nhanh như vậy.
Bàn tay hắn giữ chặt vòng eo con kiến của Trịnh Cẩm Huyên không cho cô trượt về đằng sau. Bạch Á Đông bị tìиɧ ɖu͙© làm cho choáng váng đầu óc, tiếng hít thở dần trở nên thô nặng. Hắn nhìn tiểu huyệt nuốt vào nhả ra côn ŧᏂịŧ dính đầy dâʍ ɖị©ɧ của mình thì càng hưng phấn, tần suất đâm chọt hoa huyệt càng cao. Cuối cùng cả hai đều đắm chìm trong cơn hoan ái, thẳng đến khi Trịnh Cẩm Huyên “A” lên một tiếng chói tai, một luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ mạnh mẽ bắn vào khiến hai cánh hoa run lên lẩy bẩy.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ nhiều đến nỗi tràn cả ra ngoài, thấm đẫm một mảng dưới mông cô. Tiếng rên trầm thấp vang ra khỏi cổ họng Bạch Á Đông, một cảm giác mới mẻ mà hắn chưa tùng trải qua đang ập đến, có thể nói là cực kì sảng khoái.
⬅ Trước Tiếp ➡