⬅ Trước Tiếp ➡
“Cẩm Huyên, ha...ah...vì sao cái động nhỏ này của con có thể khít như vậy? Hahaha con không biết ta hằng đêm mong chờ ngày này như thế nào đâu, cuối cùng Lý Hạo ta cũng được chiêm ngưỡng vẻ đẹp khó ai có thể sánh bằng rồi.”
Lý Hạo nhìn gương mặt đỏ hồng vì khát tình của Trịnh Cẩm Huyên, vô cùng vui vẻ mà nói lớn. Đôi mắt dáo diết đảo liên hồi qua thân thể nhẵn nhụi kia, yết hầu liên tục lên xuống, nhất thời cô còn nghe được tiếng nuốt “ực” đầy thèm muốn của hắn. Trịnh Cẩm Huyên nở nụ cười dâʍ đãиɠ, chiếc lưỡi nhỏ hồng hào phút chốc thè ra, nửa quỳ trên sofa dẩu cao mông về đằng sau như tán thành với hành động không mấy đúng đắn của Lý Hạo.
“Ưʍ...ư! Ch...cha ơi, mẹ còn đang ở bên trong phòng. Không, không được đâu. Nếu như bà ấy phát...phát hiện thì...”
Lý Hạo nghe cô nói càng cười lớn, giọng khản đặc tặc lưỡi không chút e dè trả lời :
“Con lo cái gì? Bà ấy uống phải ly nước chứa thuốc ngủ đó thì làm sao có thể tỉnh dậy vào lúc này được? Chỉ cần là ta muốn thì có là Mộ Bội Dung cũng không thể phá hỏng chuyện tốt của ta.”
Hắn thọc mạnh hai ngón tay vào bên trong cúc huyệt, bàn tay còn lại xoa nhẹ âm đế, trong ngoài liên tục kí©ɧ ŧɧí©ɧ khiến Trịnh Cẩm Huyên chảy rất nhiều mật dịch. Ngón tay thô dài móc ngoáy bên trong, từng đợt, từng đợt da^ʍ thuỷ ồ ạt chảy ra như nước lũ. Cơ thể theo mỗi cú chọc của Lý Hạo lại lao về phía trước, cũng may có thành ghế chống đỡ nếu không chẳng biết chừng có thể ngã bất cứ lúc nào.
Cô không thể ngờ bản thân lại lớn mật đến thế. Ngay cả người đàn ông của mẹ cũng có thể làʍ t̠ìиɦ, không những vậy lại là ở chính trong nhà, mẹ cô có lẽ bất thình lình xuất hiện lúc nào không hay. Hoa huyệt bên dưới cũng không biết điểm dừng mà cắn nuốt cả ngón tay cha dượng. Kí©ɧ ŧɧí©ɧ, thật kí©ɧ ŧɧí©ɧ quá đi a a a...!
“Cha ơi, sâu...sâu quá đi. Ha...a, ngón tay của ch...cha dài như vậy cắm Cẩm Huyên thực sướиɠ quá đi. Hức, con ra mất a a a a...!”
Trịnh Cẩm Huyên đầu óc quay mòng mòng khó khăn thở dốc, từ từ cảm nhận ngón tay điêu luyện đang móc âʍ đa͙σ của mình. Bản thân không tiếc lời khen ngợi Lý Hạo khiến hắn càng thêm hưng phấn, tự hào về kĩ năng được tích góp lâu năm của mình.
Vốn dĩ đã biết đứa con gái riêng của vợ rất dâʍ ɖu͙© nhưng Lý Hạo lại không muốn ngay lập tức đem cô thao đến dục tiên dục tử. Hắn muốn Trịnh Cẩm Huyên chậm rãi cảm nhận. Chỉ khi ngón tay này làm cô lêи đỉиɦ thì Trịnh Cẩm Huyên mới biết sự lợi hại của người cha già này.
“Sao có thể? Chỉ bằng ngón tay của ta, sớm như vậy con đã sắp lêи đỉиɦ rồi? Hãy cảm nhận thêm sự tuyệt vời này đi, biết đâu sau này Cẩm Huyên sẽ khó có thể quên.”
Hắn cười tà mị, tần suất ngón tay ra vào nhanh đến chóng mặt, hộŧ ɭε hết bị ấn rồi lại xoa còn tiểu huyệt vẫn bị thọc mạnh. Lý Hạo như cảm thấy cô chưa đủ kɧoáı ©ảʍ mà liếʍ dọc tấm lưng trần. Hắn liếʍ như thể đang thưởng thức thứ gì đó ngon lắm, hoàn toàn khiến Trịnh Cẩm Huyên bay bổng, vui sướиɠ phát ra những thứ âm thanh ái tình. Ngay lúc cô cảm giác bản thân sắp ra thì Lý Hạo đột nhiên dừng lại, hắn nhanh chóng rút ngón tay mình ra rồi thay thế vào đó là một côn ŧᏂịŧ đang phình to.
“Á á á, cha...sướиɠ quá. Hứcc...hãy dùng côn ŧᏂịŧ của cha thao nát Cẩm Huyên đi ư ư...!”
Lý Hạo vừa tiến vào, nhấp nhô được mấy cái liền cảm thấy cửa huyệt co rút, cả cây gập giống như bị siết chặt thêm rồi tiếp theo đó là một chất lỏng chảy ra, côn ŧᏂịŧ ngay lập tức bị sự ấm nóng bao phủ. Hắn thở hắc ra, nhắm mắt hưởng thụ cảm giác sướиɠ rên mới lạ mà Trịnh Cẩm Huyên đem lại. Côn ŧᏂịŧ chưa từng bị kẹp chặt như này, cảm giác người anh em của mình sẽ bị cái huyệt non nớt này ép khô.
Trịnh Cẩm Huyên ghì chặt vào thành ghế thuỷ tràn ra ngoài rồi chảy xuống chân cô. Cơ thể vừa đạt cao trào thế nhưng lại bị liếʍ mυ"ŧ. Cô mệt mỏi nhưng không thể phớt lờ đi cảm giác ngứa ngáy này nên trừng mắt, sau đó chỉ thấy trần nhà trắng xoá. Trịnh Cẩm Huyên hoang mang nhìn xuống phía dưới nơi hạ thể đang nhột đến mức chân tay co rúm lại.
“Bạch...Bạch Á Đông anh, anh đang làm cái gì vậy?”
“Ha! Điều này phải để tôi hỏi em mới đúng. Nơi này, vì sao lại ướt đến vậy? Nước chảy lênh láng là vẫn thèm khát côn ŧᏂịŧ sao? Hay đang mơ đến cảnh cùng người đàn ông khác làʍ t̠ìиɦ?”
Trịnh Cẩm Huyên nhất thời chột dạ không biết phải trả lời làm sao. Ánh mắt bối rối đẩy đầu Bạch Á Đông ra, hắn vừa nãy như vậy là đang liếʍ huyệt cô đúng nhỉ? Nhưng là...làm sao cô lại mơ về đêm xuân với cha dượng? Điều này thật ngoài sự tưởng tượng...
“Trịnh Cẩm Huyên! Trả lời!”
⬅ Trước Tiếp ➡