⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Á Đông bế bổng cô lên đi thẳng về phía phòng ngủ. Cả căn biệt thự to lớn nhưng chỉ có bóng dáng của một đôi nam nữ đang chìm trong bể ái. Quần áo trên người bọn họ rất lộn xộn, khuôn mặt thiếu nữ ửng hồng. Chẳng cần suy nghĩ nhiều ai ai nhìn thấy cũng có thể đoán ra được tình huống sắp tới.
Trịnh Cẩm Huyên nóng như lửa đốt, trong lòng cảm thấy hụt hẫng khi không được bàn tay của hắn chạm vào. Bạch Á Đông nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, sững sờ nhìn Trịnh Cẩm Huyên đang hôn mình. Đầu lưỡi ngây ngô tham tiến vào miệng hắn, hai tay vòng qua sau ôm lấy cổ Bạch Á Đông.
Cô triền miên hôn, chủ động quấn quýt cái lưỡi bên trong kia, một ngụm rồi một ngụm cũng không rời như muốn cuốn lấy hắn vào dư vị ngọt ngào ấy. Lưỡi cô quyến luyến lấy lưỡi hắn, đôi khi trêu chọc mà đá vào, từ từ kɧıêυ ҡɧí©ɧ khiến hắn đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Bạch Á Đông hoàn hồn trong giây lát, ngay lập tức tập kích đáp trả lại cô. Hắn mang theo từng luồng hơi thở nóng bỏng mà chứa đựng sự quyết liệt giam giữ lấy bờ môi của Trịnh Cẩm Huyên. Hắn thích cô đáng yêu của ngày xưa cũng thích một Trịnh Cẩm Huyên dụ hoặc của bây giờ.
Bạch Á Đông tự cảm thấy khinh bỉ bản thân. Mồm thì nói cô bẩn, không xứng với hắn thế thế nhưng côn ŧᏂịŧ kia lại sưng tấy đau đớn, khát khao cắm vào trong huyệt nhỏ của cô. Hắn chính là không thể nào đè nén du͙© vọиɠ đang cháy bừng bừng trong lòng, cũng không thể kiểm soát được ý nghĩ muốn chiếm hữu cô.
“Ưʍ...ah~ha...”
Trịnh Cẩm Huyên theo mỗi lần xoa nắn của hắn mà khẽ kêu rên. Bàn tay to lớn kia bao phủ ngực cô mà mân mê. Tuy cách hai lớp áo nhưng Trịnh Cẩm Huyên vẫn không thể phủ nhận rằng bầu ngực mình đang run rẩy vì sướиɠ. Hắn cởi bỏ từng cúc áo của cô, đem cặρ √υ" to tròn kia giải thoát khỏi lớp áσ ɭóŧ chật chội. Bạch Á Đông loay hoay một hồi mới đem được toàn bộ quần áo Trịnh Cẩm Huyên cởi bỏ.
Cuối cùng lại thất thần trước người con gái mà mới sáng nay mình từng chê bai. Bạch Á Đông có chút cứng ngắc lại có chút hối hận. Hắn nhanh chóng đem cô đè xuống dưới thân, hai bàn tay chống sang bên cạnh giam giữ Trịnh Cẩm Huyên.
“Cẩm Huyên...”
Ánh mắt hắn si mê ngây dại nhìn cô tưởng chừng như bây giờ trong mắt Bạch Á Đông tràn ngập hình ảnh của Trịnh Cẩm Huyên. Đôi chân thon dài chen vào giữa tách hai chân của cô ra, dọc theo đường cong của cơ thể Trịnh Cẩm Huyên nhìn xuống hoa huyệt e ấp trong nhúm lông ít ỏi.
Bạch Á Đông đặt tay cô lên phần cơ ngực săn chắc của mình, giọng điệu có chút cầu xin lại mang theo âm hưởng ra lệnh.
“Cởi chúng giúp tôi!”
Trịnh Cẩm Huyên mỉm cười, đuôi mắt ẩn hiện sự vui vẻ, bàn tay lưu loát giúp hắn cởi ra. Từng phần thịt da dẻ màu bánh mật hiện ra. Cô khẽ lướt qua, quả nhiên lực đàn hồi không tệ. Bạch Á Đông lần đầu tiên trải qua sự đυ.ng chạm thân mật với phụ nữ, cơ thể cao lớn khẽ run theo từng cái sờ của cô.
Trịnh Cầm Huyên chạm đến phần thắt lưng của hắn liền buông ra. Bạch Á Đông bắt lấy tay cô, ánh mắt kiên định, hơi thở dần trở lên hỗn loạn.
“Cởi nốt đi!”
Hai tay cô chạm đến hông hắn tháo thắt lưng xuống rồi ném “lạch cạch” xuống đất. Tiếp đó kéo khoá quần tây, côn ŧᏂịŧ như ngẩng cao đầu chào đón Trịnh Cẩm Huyên sau lớp quần sịp. Cô giật mình nhìn vật thô to đang đâm chọt vào tay mình, hơi kéo chiếc quần xuống một tí dươиɠ ѵậŧ bật ra như lò xo bị dồn ép lâu ngày. Môi Trịnh Cẩm Huyên khẽ giật giật. Quen biết Bạch Á Đông lâu như vậy rồi nhưng cô không ngờ hắn lại có một côn ŧᏂịŧ to đến thế. Hơn nữa kích thước này so với vừa nãy như là lớn hơn.
“A!”
Trịnh Cẩm Huyên kêu lên một tiếng kinh ngạc, ánh mắt dò xét nhìn cự vật hùng vĩ, thèm thuồng muốn đem nó nuốt vào trong. Bạch Á Đông giống như đoán được tâm tư của cô liền nổi lên tâm tình trêu đùa.
“Miệng dưới chắc cũng đói nãy giờ rồi nhỉ? Cẩm Huyên, muốn ăn nó không? Dang rộng hai chân ra tôi liền cho em ăn no tϊиɧ ɖϊ©h͙.”
“Ư...Ưm, Á Đông...”
Trịnh Cẩm Huyên u mê nói, đôi chân như muốn dang rộng hết cỡ chuẩn bị cho Bạch Á Đông tiến vào, hoa môi theo đó mở rộng, cái động nhỏ hồng hào làm người ta say đắm liền hé lộ...
⬅ Trước Tiếp ➡