⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Du Nhã cắn môi, ánh mắt như rắn độc lóe lên tia lạnh lẽo nhìn Ôn Hinh Nhã, mang theo oán hận thấu xương.
Lúc này Ninh Thư Thiến mới phản ứng lại, thầm mắng mình lại bị một con bé mười lăm tuổi dọa sợ: “Hinh Nhã, dù sao Du Nhã cũng là em gái cháu, sao cháu lại đối xử với nó như thế?”
Ôn Hinh Nhãn nhàn nhạt liếc nhìn Ninh Thư Thiến: “Cháu làm gì em ấy? Là đánh, mắng, hay là như thế nào?”
Ninh Thư Thiến lập tức cứng họng không trả lời được, quả thật cô không hề làm gì, bà ta lại nhìn về phía con gái, thấy sắc mặt cô ta trắng bệch, cắn chặt môi, trong mắt chứa nước mắt, giống như bị tủi thân rất lớn, bà ta không khỏi đau lòng, ánh mắt nhìn Ôn Hinh Nhã cũng mang theo sự âm độc.
…….
2: Khiếu khích tôi---hửm!!!
Bà ta vẫn quá xem thường con tiện nhân này!
Hạ Như Nhã nhìn Ninh Thư Thiến không xuống đài được thì cười nói: “Hinh Nhã, Du Nhã ngày thường chính là nghĩ sao nói vậy, thẳng thắn trực tiếp nhất, có đôi khi dì Ninh đều không có cách nào với nó, cô còn không hiểu con bé, về sau ở chung nhiều tự nhiên sẽ hiểu.”
Hạ Như Nhã lặng lẽ thở ra một hơi, lúc trước khi Ôn Hinh Nhã bước từng bước đi tới bên cạnh Ôn Du Nhã, vậy mà cô ta lại có loại cảm giác không thở nổi, đại não không ngừng kêu gào phải chạy trốn, cô ta lại có cảm giác Ôn Hinh Nhã đáng sợ giống như ác quỷ bò lên từ địa ngục đòi mạng.
Ôn Hinh Nhã nhìn về phía Hạ Như Nhã: “Tôi vừa mới trở lại nhà họ Ôn, đương nhiên không hiểu em ấy bằng cô.” Nói xong lại nhìn về phía Ninh Thư Thiến, trong mắt mang theo sự kính trọng: “Cho nên nếu có gì đắc tội em Du, mong dì Ninh và em Du đừng buồn lòng.”
Ninh Thư Thiến lập tức có loại cảm giác nuốt phải ruồi bọ, đang định biểu hiện dáng vẻ dịu dàng của mình, Ôn Hinh Nhã lại nhíu mày nói: “Dì Ninh đừng trách cháu lắm miệng, em Du nghĩ sao nói vậy, thẳng thắng trực tiếp không có gì không tốt, nhưng mà há mồm ngậm miệng nói mấy lời gà mái tiện nhân thô lỗ như vậy, không tốt đối với thanh danh của em Du, dù sao em Du cũng là con gái nuôi của nhà họ Ôn, như vậy cũng sẽ ảnh hưởng đến danh dự của nhà họ Ôn, may mà hôm nay người em Du mắng là cháu, cháu là chị gái, đương nhiên sẽ không so đo với em ấy, nhưng nếu là người khác thì chưa chắc.”
Nói xong lại nhìn về phía Ôn Du Nhã, thấm thía nói: “Em Du, bình thường cũng phải chú ý một chút, nhà họ Ôn có thể mua đồ thanh toán cho em, nhưng sẽ không mua được thanh danh cho em đâu.”
Ninh Thư Thiến thiếu chút nữa phun một ngụm máu già lên mặt Ôn Hinh Nhã, vậy mà bà ta bị một con tiện nhân thấp hèn thô bỉ dạy dỗ, nhưng cố tình bà ta lại giống như người câm ăn hoàng liên, trả lời cái gì cũng không đúng.
Ôn Du Nhã thì tức giận đến mặt xanh mét, ‘vụt’ một cái đứng lên khỏi sô pha, Ninh Thư Thiến nhanh chóng duỗi tay kéo cô ta lại, lạnh nhạt nói: “Chị con nói rất đúng, con là con nuôi nhà họ Ôn, từ nhỏ đến lớn được nhà họ Ôn dạy dỗ, là một cô chủ nhà già chân chính, đương nhiên bất cứ lúc nào cũng phải duy trì phong độ của con gái nhà giàu.”
Ôn Du Nhã nghe xong lời Ninh Thư Thiến nói, tức khắc ngẩng cổ thật cao, thân hình 166cm, tuyệt đối có một loại chèn ép người chỉ cao 1m58 như Ôn Hinh Nhã, nội tâm cô ta không khỏi dâng lên một loại khoái cảm kỳ dị.
Trong sáng ngoài tối châm chọc như vậy, Ôn Hinh Nhã chỉ coi như không nghe thấy, cười khẩy một tiếng rồi xoay người rời đi.
Ôn Hinh Nhã lại không biết một màn này đã bị người đàn ông cầm tạp chí ở khu nghỉ ngơi cách đó không xa thu vào trong mắt.
Cặp mắt dẹp dài thanh tú và con ngươi đậm màu phản chiếu lên sự lộng lẫy của ánh đèn trong tiệm, phản chiếu ra hàng nghìn màu sắc tuyệt đẹp, như thể kỳ màu sắc quyến rũ đẹp đẽ nào, ở trong con ngươi giống như hắc diệu thạch của anh ta đều mất đi sắc màu, lúc này anh ta lại mang theo hứng thú lẩm bẩm: “Cô cả nhà họ Ôn, Ôn Hinh Nhã sao?”
Thấy một màn này, trái tim người bán hàng run rẩy một trận, vậy mà có người biến sự ưu nhã cao quý thành khí chất sát phạt sắc bén như thế, xem ra cô cả Ôn này không phải nhân vật đơn giản.
Người bán hàng niềm nở mỉm cười đi tới nói: “Cô Ôn, năm nay cửa hàng chúng tôi ra mắt một bộ sưu tập váy phục cổ dài, chân cô thon dài lại đẹp như vậy, khẳng định mặc váy sẽ càng xinh đẹp.”
Đừng tưởng rằng chỉ có chân ngắn mặc váy dài để che chân ngắn, thật ra váy dài chỉ có người chân dài mới có thể mặc ra được vẻ quyến rũ phục cổ này.
Ôn Hinh Nhã cùng người bán hàng đi xem quần áo.
……..
1: Người đàn ông thần bí
Váy phục cổ dài đơn giản và thanh lịch, quý phái lại tươi mới, mơ hồ có sự quyến rũ sang trọng, lập tức hấp dẫn ánh mắt Ôn Hinh Nhã, Ôn Hinh Nhã chọn một chiếc váy thêu hoa đào có màu hồng nhạt đúng số đo của mình rồi vào phòng thử đồ.
Rất nhanh Ôn Hinh Nhã đã mặc xong đi ra, người bán hàng không khỏi kinh diễm* trợn mắt, màu sắc kén người như màu xanh lá cây mặc trên người cô lại hoàn mỹ bày ra phong thái ưu nhã của cô, giống như được thiết kế riêng cho cô: “Thật đẹp, cô đợi tôi chọn phụ kiện kết hợp, có lẽ hiệu quả sẽ càng tốt.”
*Kinh diễm: bị kinh ngạc bởi vẻ đẹp.
Lúc này người bán hàng vội vàng đi vào khu phụ kiện gần khu nghỉ ngơi cách đó không xa, lại thấy vị khách cao quý sớm tới tìm kia đứng trước quầy phụ kiện chọn lựa.
Trên người người nọ mang theo một hơi thở lạnh lẽo khiến người sợ hãi, làm cô ta không dám tới gần, một thân bễ nghễ và lạnh nhạt kia khiến cô ta không có nổi dũng khí ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt của anh ta.
Người bán hàng nhìn chằm chằm đôi tay kia, ngón tay thon dài, trơn nhẵn như ngọc, đốt ngón tay rõ ràng, cứng rắn giống như ngọc thạch, nhưng động tác ở đầu ngón tay lại làm người ta sợ hãi như đi vào núi băng. Ẩn chứa sức mạnh vô hạn.
Chọn chọn nhặt nhặt không quá lâu, người nọ đã chọn xong đồ trang sức, hoa tai, vòng cổ, lắc tay để kết hợp, khoảng chừng hơn năm bộ.
Lúc này người bán hàng mới giật mình tỉnh lại, cô ta tới vì chọn phụ kiện cho cô Ôn, cô ta nhanh chóng quyết tâm, đi xem phụ kiện trên giá.
Jo-ramst có rất nhiều trang phục mang theo phong cách phục cổ của nước Z, cho nên có khá nhiều trang sức vàng bạc và ngọc theo phong cách phục cổ, được rất nhiều bà chủ, cô chủ giới thượng lưu yêu thích, mà cửa hàng trang sức của Ôn Thị lại nổi tiếng cả trong và ngoài nước, cho nên cũng bày bán cùng quần áo tạo thành một mô hình bổ sung lợi ích lẫn nhau, khí chất của cô Ôn thanh nhã, kết hợp với trang sức bằng ngọc sẽ càng hiện lên vẻ xinh đẹp thanh tú, nghĩ như vậy cô ta liền nhìn về phía quầy trang sức bằng ngọc.
“Đưa mấy phụ kiện này đưa cho cô chủ nhà họ Ôn.” Giọng nói lạnh nhạt mà xa cách, lại mang theo khí thế không cho cự tuyết vang lên.
“Vâng!” Người bán hàng hốt hoảng nhận lấy cái khay trước mặt, khi ngẩng đầu nhìn về phía mặt người đàn ông, lúc này mới phát hiện người đàn ông kia đã đi khỏi cánh cửa của khu nghỉ ngơi bên cạnh, từ xa chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng tuyệt đẹp mang theo phong thái vượt trội kia, từng bước từng bước biến mất trước mặt cô ta.
Người đàn ông này là ai, có quan hệ gì với cô Ôn, vì sao lại đích thân chọn phụ kiện cho cô ấy?
Người bán hàng nhìn phụ kiện trên khay, mấy bộ trang sức này là sản phẩm chủ đạo quý này của công ty Ôn Thị, bởi vì mức tiêu thụ trong tiệm này tốt nhất cả nước, cho nên mới bày bán ở trong tiệm.
Một phương diện là hấp dẫn khách hàng, về phương diện khác cũng vì quảng cáo cho trang sức, vì phương án kết hợp giữa quần áo với trang sức của phòng tiêu thụ được Ôn Thị làm rất tốt, cho nên mỗi một quý trong tiệm đều sẽ bày bán bộ trang sức vô cùng đắt đỏ.
Đặc biệt là bộ ruby màu đỏ huyết bồ câu này, nó có giá trị trên trời, tương đương với trấn điếm chi bảo*.
*Trấn điếm chi bảo: món đồ đắt giá, sang trọng và đẹp nhất của cửa hàng.
Người bán hàng mơ mơ màng màng bưng khay vội vàng đi qua, cô Ôn đã thử bộ đồ thứ hai, là một chiếc váy lụa màu vàng nhạt, trên tà váy dài có thêu hoa văn màu xanh nhạt, tươi mát mềm mại làm cô ta đột nhiên nhớ tới, cô Ôn cũng chỉ mới mười lăm tuổi, đúng lúc tuổi trẻ.
“Vừa rồi có một người đàn ông chọn năm bộ phụ kiện cho cô Ôn, cô Ôn nhìn xem có vừa lòng không.” Người bán hàng đặt khay xuống bàn đá màu trắng có hoa lan tím nhạt ở bên cạnh.
Ôn Hinh Nhã hơi nhíu mày: “Đàn ông, là ai?”
⬅ Trước Tiếp ➡