⬅ Trước Tiếp ➡
Hai cô Ôn trong miệng người bán hàng chính là Hạ Như Nhã và Ôn Du Nhã, mà Ôn Hinh Nhã một thân váy không vừa người đi đằng sau cô đã bị làm lơ.
Mặt Ôn Du Nhã mang theo đắc ý ghé vào tai Ôn Hinh Nhã nói nhỏ: “Thấy chưa, tôi nói không sai chứ! Chẳng qua là con chim sẻ bay lên cành cao, thật sự cho rằng mình chính là phượng hoàng cao quý chắc, nhìn xem chị có điểm nào giống cô chủ nhà giàu không, đến cả đầu ngón chân của chị Như Nhã cũng không bằng, cho dù đi vào nơi xa hoa này, cũng không biến thành cô chủ nhà giàu cao quý thanh lịch được.”
Ôn Hinh Nhã đột nhiên xoay đầu đi, duỗi tay phẩy phẩy không khí trước mặt: “Thật thối, mùi thối ở đâu thế, em Du Nhã, không lẽ buổi sáng em thức dậy chưa đánh răng!”
Ôn Du Nhã tức giận đến sắc mặt trắng bệch, tức giận nói: “Chị….”
Ninh Thư Thiến vội vàng kéo Ôn Du Nhã một chút, cười nói: “Đây là cô cả nhà họ Ôn chúng tôi, Ôn Hinh Nhã!”
………
2: Mùi ở đâu thế, em chưa đánh răng à!
Trên mặt người bán hàng chứa vẻ nghi hoặc, không phải cô cả nhà họ Ôn là Ôn Như Nhã sao, khi nào lại nhảy ra một Ôn Hinh Nhã rồi? Không phải bất cứ ai cũng có thể làm người bán hàng ở đây, cần phải có mắt nhìn hơn người, nhìn tư thái thanh nhã và khuôn mặt xinh đẹp này của Ôn Hinh Nhã, , cho dù mặc váy không vừa người cũng không giấu được vẻ tao nhã sẵn có.
Người bán hàng mặt đầy ý cười, không hề cảm thấy xấu hổ vì trước đó nhận sai: “Chào cô cả Ôn!”
Ôn Hinh Nhã nhàn nhạt gật đầu.
Người bán hàng nhìn về phía Hạ Như Nhã, có chút tò mò với thân phận của cô ta, Ôn Du Nhã trừng mắt với nhân viên bán hàng kia: “Nhìn cái gì mà nhìn, mặc dù chị Như Nhã không phải cô cả nhà họ Ôn, nhưng tốt xấu gì cũng là cô chủ của bách hóa Hạ Thị, cũng là người cô không với tới.”
Trên mặt người bán hàng chứa nụ cười đúng mực, trong lòng lại suy nghĩ, bách hóa Hạ Thị so sánh với tập đoàn Ôn Thị thì kém xa vạn dặm.
Sắc mặt Hạ Như Nhã có chút bối rối, kéo Ôn Du Nhã nói: “Hinh Nhã, cô thích kiểu quần áo gì, có muốn tôi chọn giúp cô không?”
Ôn Hinh Nhã lắc đầu nói: “Đương nhiên phải đích thân chọn rồi, tự mình chọn mặc vào vào mới thư thái.”
Ninh Thư Thiến là mẹ kế, trong trường hợp này cần phải thể hiện ra phong phạm một người mẹ kế dịu dàng: “Vậy cháu tự chọn đi, chúng ta giúp cháu nhìn.”
Lông mày Ninh Thư Thiến hơi nhướng mang theo một tia mỉa mai, xem loại tiện nhân thô tục chưa từng gặp qua việc đời này có thể lấy ra loại quần áo gì hợp với mình được.
Ôn Hinh Nhã gật gật đầu, đi tới từng giá quần áo chọn lựa quần áo thích hợp, rất nhanh liền chọn được một chiếc váy ngắn màu xanh nhạt.
Người bán hàng thở dài: “Khung xương của cô Ôn rất hoàn hảo, đặc biệt là đôi chân này, đường cong tuyệt đẹp, mọi sự ưu nhã, quyến rũ và duyên dáng của phái nữ đều hiện ra ở đôi chân, tôi chưa từng nhìn thấy đôi chân nào hoàn mỹ như vậy.”
Mặc dù dáng người Ôn Hinh Nhã không cao gầy như Ôn Du Nhã, cũng không đầy đặn như Hạ Như Nhã, nhưng khung xương của cô rất đẹp, cổ thon dài duyên dáng, nói nó đẹp giống như thiên nga cũng không ngoa, vai ngọc tinh tế giống như được gọt giũa, mặc dù ngực phát triển không quá tốt, nhưng lại có một vòng eo thon thả, eo nhỏ một tay có thể ôm hết, là điển hình của thắt đáy lưng ong.
Còn có một đôi chân thon dài thẳng tắp, trắng tinh như ngọc tản ra ánh sáng nhàn nhạt như ngà voi, khi vừa chuyển động sẽ mang theo tư thế vô cùng thanh nhã, trong lúc lơ đãng lại tản mạn ra phong thái quyến rũ mị hoặc.
Ninh Thư Thiến không khỏi nghĩ tới Mạc Vân Dao, trong lòng đột nhiên ngột ngạt, đến cả việc giả vờ dịu dàng ngày thường cũng sắp không làm được: “Chiếc váy này Hinh Nhã mặc lên thật đẹp.”
Lúc trước giữa bà ta và Mạc Vân Dao, Hạo Văn lựa chọn Mạc Vân Dao có gia thế tốt hơn, khí chất cao hơn, lớn lên xinh đẹp hơn, sau khi kết hôn truyền thông và người nhà họ Ôn nơi nơi lấy bà ta và Mạc Vân Dao ra so sánh, cả đời này người bà ta hận nhất chính là Mạc Vân Dao.
Không biết là khen quần áo, hay là khen cô! Người bán hàng nhạy cảm nghe ra ý tứ hàm xúc trong đó.
“Hinh Nhã thật xinh đẹp.” Hạ Như Nhã cắn môi, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Ôn Hinh Nhã cô ta đã biết cô rất xinh đẹp, có điều khuôn mặt xinh đẹp lại kết hợp với cử chỉ thô lỗ, hành vi thô bỉ, tính cách nóng nảy cũng sẽ không bộc lộ ra được, nhưng hôm nay vừa thấy, vậy mà cô ta có một loại cảm giác tự biết xấu hổ.
Ôn Du Nhã dùng giọng điệu ê ẩm quái gở nói: “Quả nhiên là người đẹp vì lụa, vừa mặc bộ quần áo này vào, cho dù là gà mái đều có thể mặc ra khí chất cao quý.”
Không ngờ con tiểu tiện nhân này chưng diện lên lại chói lóa như vậy, Ôn Du Nhã thầm hận trong lòng, lại nhịn không được mà ghen tỵ.
……..
1: Khiếu khích tôi---hửm!!!
Lời của cô ta làm cho Ôn Hinh Nhã đang soi gương đột nhiên xoay người lại, chậm rãi đi tới chỗ Ôn Du Nhã, mỗi một bước đều mang theo phong thái khuynh thành, mỗi một bước đều mang theo sự tin tin và bễ nghễ, mỗi một bước đều mang theo sự cao quý, cao cao tại thượng khi nhìn xuống kẻ dưới.
“Chị, chị muốn làm gì?” Ôn Du Nhã đột nhiên trừng mắt, không biết tại sao mình lại hoảng loạn, vậy mà cô ta không dám nhìn thẳng người đang đi tới phía mình.
Khóe miệng Ôn Hinh Nhã hơi cong, mang theo nụ cười trong lành như gió, trong trẻo như tuyết, rực rỡ như hoa.
Đèn thủy tinh lộng lẫy phản chiếu lên sự cao quý tao nhã, dường như trong nháy mắt ánh sáng lộng lẫy trong căn phòng đều tụ trên người cô, cái bóng nhàn nhạt đột nhiên bao phủ cả người Ôn Du Nhã, giống như bao phủ khắp bầu trời của cô ta, cô ta hơi ngửa đầu, lại bị ánh sáng chói mắt đâm vào mắt, hơi híp mắt lại chỉ có thể nhìn thấy hình dáng nhàn nhạt.
Ôn Hinh Nhã dừng trước mặt cô ta, chậm rãi ngồi xổm xuống, nửa quỳ trước mặt cô ta, giống như một tín đồ thành kính ngẩng đầu lên nhìn Ôn Du Nhã.
Nhưng cô ta lại không hề có một chút cảm giác cao sang nào, cảm giác ngũ quan của người trước mắt dưới ánh đèn lộng lẫy có một loại đẹp rung động lòng người, rõ ràng là ngẩng đầu lên nhìn cô ta, lại có một loại muôn vàn cao quý, cao cao tại thượng.
“Chị…. Chị làm gì, tiện nhân, mau tránh ra cho tôi…” Ôn Du Nhã đột nhiên lạnh thấu người, trái tim bất ổn, giống như bị treo giữa không trung, “Thình thịch! Thình thịch” nhảy loạn!
Ninh Thư Thiến chắc chắn Ôn Hinh Nhã không dám hành động quá mức trước mặt bà ta và trong trường hợp này, cho nên cũng không để trong lòng hành động này của Ôn Hinh Nhã, nhưng nhìn thấy sắc mặt con gái càng ngày càng hoảng loạn tái nhợt, trên trán dần dần toát ra mồ hôi, thì cảm thấy có chút không thích hợp, lúc này mới nhíu mày nói: “Hinh Nhã, cháu làm gì vậy?”
Ôn Hinh Nhã cũng không thèm để ý, ngón tay thon dài như ngọc nâng lên, nhẹ nhàng sửa sang lại tóc mái bên má cô ta, Ôn Du Nhã chỉ cảm thấy đôi tay kia mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, thế mà cô ta lại sợ tới mức không dám động đậy: “Rốt cuộc chị muốn làm gì?”
Ôn Hinh Nhã nhẹ nhàng đặt tay lên mặt cô ta, ngón tay thon dài trắng nõn kia trượt trên mặt Ôn Du Nhã cho tới cằm của cô ta, sau đó lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai giữ lấy cằm cô ta rồi nâng lên: “Tôi chỉ muốn biết, tôi lớn lên giống gà mái, cô cũng không được như vậy.”
“Á! Chị cút ngay…” Ôn Du Nhã hoảng loạn thét chói tai, duỗi tay đẩy cánh tay cứng rắn đang véo mình của Ôn Hinh Nhã đi.
Ôn Hinh Nhã chậm rãi đứng lên, tao nhã ung dung sửa sang lại quần áo, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Du Nhã, dường như trong mắt mang theo vụn băng, giống như dao nhỏ đâm vào lòng cô ta.
Không chỉ Ôn Du Nhã, ngay cả Ninh Thư Thiến và Hạ Như Nhã đứng bên cạnh cô ta, ánh mắt hai người cũng co rụt lại, trong lòng cũng ớn lạnh!
Mà giọng của cô, lời nói của cô lại càng sắc bén, giống như vũ khí độc hại, bay tới làm người ta không thể nào chống đỡ, cứ mê man hãm xuống: “Khiêu khích tôi---hửm?”
Cái từ “hửm” kia mang theo muôn vàn ý vị, lại có một loại khí thế uyển chuyển âm trầm.
⬅ Trước Tiếp ➡