⬅ Trước Tiếp ➡
……
2: Người đàn ông thần bí
Người bán hàng thấy vẻ mặt cô mờ mịt và nghi hoặc giống như không biết: “Trông cao, khí chất rất lạnh lùng, tôi cũng không biết anh ta là ai, có điều nhìn không giống người thường.”
Ôn Hinh Nhã vừa mới trở lại nhà họ Ôn, trong mười lăm năm trước đều là gặp gỡ nhưng tên côn đồ và những người lao động bình thường bôn ba vì cuộc sống, đương nhiên đời trước không tính, nghe người bán hàng miêu tả như vậy liền biết nhất định người nọ không giàu cũng quý, làm sao cô có thể quen biết được, cho nên không để ý nữa, ánh mắt dừng trên phụ kiện trên chiếc khay.
Trong đó có một bộ trang sức bằng đá ruby màu đỏ huyết bồ câu, màu huyết bồ câu lan khắp viên đá quý, tựa như ngọn lửa, bởi vì bị cắt gọt, giống như tia lửa lập lòe trong đám lửa.
Mấy bộ đầu tiên thì không sao, nhưng bộ ruby đỏ huyết bồ câu này tính cả hoa tai,vòng cổ, nhẫn, lắc tay, đá quý bên trên cộng lại hơn tận 10 cara, giá trị mấy nghìn vạn….
Sắc mặt Ôn Hinh Nhã trầm xuống, số tiền lớn như vậy cô không nhận nổi.
Ôn Hinh Nhã nhìn vài lần liền dời mắt đi nói: “Tìm chút phụ kiện bình thường phối hợp là được rồi.”
Người bán hàng đang mơ hồ đột nhiên tỉnh lại, sau đó mới phát hiên mình làm chuyện gì, nếu cô Ôn thật sự coi trọng năm bộ trang sức này, cô ta không dễ dàng báo cáo với cửa hàng, dù sao đây cũng là cửa hàng của Ôn Thị, mặc dù khi cô Ôn mua đồ trong này không phải miễn phí, nhưng cũng giảm giá 50%, những thứ khác còn đỡ, nếu là mấy bộ trang sức giá trị cao này, cô ta cũng không dám làm chủ.
Người bán hàng chọn mấy bộ trang sức thích hợp với thân phận của cô chủ nhà họ Ôn, Ôn Hinh Nhã lại vô cùng hài lòng.
Chọn quần áo, chọn giày và phụ kiện túi xách, lúc này Ôn Hinh Nhã mới vừa lòng.
Khi nhân viên thu ngân ở quầy đưa hóa đơn cho Ninh Thư Thiến, cả khuôn mặt của Ninh Thư Thiến đều đen lại, kể cả có giảm giá 50% thì mua quần áo, phụ kiện, giày túi, đồ trang điểm, nước hoa, mũ phối đồ linh tinh đã tốn hơn hai mươi vạn, đống tiền này đều là bà ta bỏ tiền túi ra mua.
Bà ta không khỏi nghiến răng nghiến lợi oán hận nhìn thoáng qua Ôn Hinh Nhã còn đang đi dạo trong quầy bán nước hoa, cắt thịt lấy thẻ ngân hàng giao cho nhân viên thu ngân quẹt.
Tròng mắt Ôn Du Nhã thiếu chút nữa rớt ra ngoài, tức giận nói: “Không phải buổi sáng ba cho chị thẻ ngân hàng sao? Vì sao chị mua đồ lại không tự mình bỏ tiền?”
Trên mặt Ôn Hinh Nhã hơi hoảng sợ, mang theo một chút tủi thân: “Chị vừa mới trở lại nhà họ Ôn, cái gì cũng không hiểu, buổi sáng ba dặn dì Ninh thay chị mua quần áo và đồ dùng, ông nội cũng dặn dì Ninh chăm sóc chị, chị….”
Ninh Thư Thiến nhìn ánh mắt khác thường của đám nhân viên trong tiệm thì không khỏi bực mình: “Du Nhã, sao con có thể nói lời như vậy, mặc dù Hinh Nhã không phải con ruột của mẹ, nhưng mà làm mẹ kế, mua đồ cho Hinh Nhã là điều đương nhiên, mau xin lỗi chị con đi.”
Ôn Du Nhã oán hận nhìn Ôn Hinh Nhã, nghiến răng nghiến lợi nói: “Xin, lỗi!”
Ôn Hinh Nhã cười nhạt không nói, Ôn Du Nhã thật sự bị ngốc sao? Thật ra cô không cho là vậy, có điều là ỷ vào có một người mẹ lợi hại, cho nên mới dám không kiêng nể gì đi khiêu khích cô mà thôi.
Hạ Như Nhã nhanh chóng hòa giải: “Hinh Nhã vừa trở lại nhà họ Ôn, đồ dùng hàng ngày còn chưa mua nhiều, chúng ta đi xem đồ dùng cho phái nữ đi.”
Ninh Thư Thiến nghĩ sâu xa, dù sao từ nhỏ cũng dạy dỗ ở nhà họ Ôn, đầu óc nhanh nhẹn như vậy khó trách bà cụ yêu thích đến thế: “Còn phải đi xem nhãn hiệu khác nữa, mặc dù là cô chủ nhà họ Ôn, nhưng cũng không thể chỉ dùng mỗi nhãn hiệu của Ôn Thị chúng ta được.”
…………
1: Xin lỗi, chị không biết dùng dao dĩa thiếu chút nữa làm em bị thương
Lúc này một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi mặc đồ màu xanh lam vội vàng đi vào cửa hàng, mấy người bán hàng trong tiệm sôi nổi chào hỏi: “Chào quản lý!”
Người phụ nữ gật gật đầu dặn dò người bán hàng vừa tiếp đón Ôn Hinh Nhã: “Đóng gói năm bộ trang sức cô Ôn vừa xem lại, lát nữa đưa đến nhà cũ nhà họ Ôn, chỉ tên đưa cho cô cả Ôn, nhất định phải để cô ấy tự mình nhận.”
Người bán hàng giật mình, đột nhiên nhận ra năm bộ trang sức cộng vào lên gần trăm triệu kia, quản lý nói đóng gói là có ý gì? Nghĩ như vậy nhưng động tác của cô ta cũng không chậm chạp, rất nhanh đã đóng gói những bộ trang sức giá trị đắt đỏ đó lại.
Lúc này Ninh Thư Thiến đã trả tiền xong, nhân viên thu ngân giao hóa đơn cho Ninh Thư Thiến, Ninh Thư Thiến dặn người bán hàng trong tiệm đưa những đồ đã mua đến nhà cũ nhà họ Ôn, mặc dù cắt thịt nhưng lại có thể mượn cơ hội này đòi Văn Hạo nhiều bồi thường hơn một chút, có thể biểu hiện ra vẻ dịu dàng của mình trước ông cụ, cho nên hôm nay bà ta phải làm cho xong.
Lúc này quản lý trong cửa hàng ưu nhã đi tới: “Sao hôm nay bà Ôn lại rảnh rỗi tới đây thế?”
Vì Ninh Thư Thiến thường xuyên đến cửa hàng này, cho nên rất quen thuộc với quản lý Lý Mộng Khiết của cửa hàng, biết cô ta là một người phụ nữ vô cùng có bản lĩnh, tất nhiên cũng không dám xem thường: “Hôm nay tới đây chủ yếu là đi mua quần áo cho Hinh Nhã.”
Nói xong liền kéo Ôn Hinh Nhã qua giới thiệu: “Đây là cô cả nhà họ Ôn chúng tôi, Ôn Hinh Nhã, mới vừa trở lại nhà họ Ôn mấy ngày.”
Lý Mộng Khiết mỉm cười nhìn Ôn Hinh Nhã, vươn tay ra nói: “Chào cô Ôn, tôi là Lý Mộng Khiết, quản lý cửa hàng này.”
Lý Mộng Khiết đánh giá cô Ôn trước mặt, cô mặc váy lụa màu vàng nhạt vừa mới mua, trên tà váy có thêu hoa văn xanh nhạt, tươi mát mềm mại mang theo sức sống mạnh mẽ, kết hợp với phụ kiện bằng ngọc, phô bày ra khí chất tao nhã.
Lý Mộng Khiết nhìn thoáng qua Ôn Du Nhã và Hạ Như Nhã, dáng người Ôn Du Nhã cao gầy, vẫn luôn theo kiểm xinh đẹp quyến rũ, trang điểm lên thì lớn hơn tuổi thật một ít, Hạ Như Nhã vẫn luôn theo kiểu sang trọng tao nhã, trang điểm rất phù hợp, nhưng lại mất đi sự non nớt mà thiếu nữ mười lăm tuổi nên có.
Tuổi nào nên chưng diện đúng tuổi ấy, như vậy mới có thể đặt mình đến vị trí thích đáng, cô Ôn này có vẻ không đơn giản!
Ôn Hinh Nhã không chút để ý việc Lý Mộng Khiết đánh giá mình, nhẹ nhàng nắm tay cô ta một lúc rồi cười khẽ: “Chào cô, quản lý Lý!”
Lý Mộng Khiết nói: “Tháng sau cửa hàng chúng ta sẽ có hàng mới, đến lúc đó nhất định cô Ôn phải qua đây xem đấy.”
“Đương nhiên!” Mặc dù không biết vì sao quản lý cửa hàng này lại ân cần với mình như vậy, nhưng chủ có người động lấy lòng cô sẽ không từ chối.
Lý Mộng Khiết nghiền ngẫm nhìn Ôn Hinh Nhã rời khỏi cửa hàng, thật lâu sau mới xoay người dặn dò nhân viên trong cửa hàng: “Về sau cô Ôn tới đây, nhất định phải hết lòng tiếp đãi, không thể qua loa.”
Chuyện nhà họ Ôn giống như truyện cẩu huyết đã bắt đầu lưu truyền trong giới thượng lưu, mọi người đều vô cùng tò mò về cô Ôn này.
Mọi chuyện liên quan đến mười lăm năm cô trải qua đều bị người đào ra, thậm chí xã hội thượng lưu còn lưu truyền tin đồn cô Ôn hành xử thô lỗ, tính tình nóng nảy, làm người kiêu căng, không giống một cô chủ nhà giàu, ngược lại giống con bé trà trộn đầu đường xó chợ, danh xứng với tên cô chủ ngu ngốc.
Có điều hiển nhiên lời đồn đều không thật, so sánh cô Ôn trước mắt với cô Ôn lúc trước, một người hiện ra vẻ cao quý tao nhã, một người có phong thái thanh nhã khắc vào tận xương cốt, ai cao hơn một bậc, chỉ người có mắt nhìn chân chính mới nhìn ra được.
Có thể bám vào người nọ, với giá trị con người của cô cả nhà họ Ôn đương nhiên sẽ là nước lên thì thuyền lên.
………
⬅ Trước Tiếp ➡