Mãi đến khi Ôn Nhã Như mười bốn tuổi bị tai nạn xe cộ mất máu quá nhiều cần phải truyền máu, vậy mà nhóm máu của cô ta lại là HR âm tính vô cùng hiếm thấy, vừa lúc bệnh viện không lưu trữ trong kho, liền bảo người nhà họ Ôn truyền máu, nhưng bất kể là người nào trong nhà họ Ôn, kể cả bà Ôn đã chết đều không phải nhóm máu HR âm tính, lúc này người nhà họ Ôn mới biết mình nhận sai cháu gái.
Mà thủ đoạn của Ôn Như Nhã rất cao tay, cho dù không phải cháu gái nhà họ Ôn, nhưng vẫn dỗ bà cụ Ôn vui vẻ, thậm chí muốn sai liền sai, nhưng ông cụ Ôn lại tâm niệm con cháu nhà họ Ôn, đương nhiên liền huy động tất cả con đường tiếp tục tìm kiếm cháu gái lưu lạc bên ngoài, ngoài ra lại mang lòng áy náy với Ôn Như Nhã, cũng lặng lẽ giúp Ôn Như Nhã tìm kiếm người thân.
Nhóm máu HR âm tính vốn hiếm thấy, cho nên nhà họ Ôn nhanh chóng tìm đến nhà họ Hạ, lúc này mới phát hiện Hạ Như Nhã lại là con gái riêng của Hạ Hạo Lâm- tổng giám đốc bách hóa Hạ Thị.
Cửa hàng của bách hóa Hạ Thị trải rộng cả nước, cũng coi như nhà giàu có, đương nhiên không thể đánh đồng với loại tập đoàn lớn như nhà họ Ôn, cho nên mặc dù Hạ Như Nhã là con gái riêng, nhưng lại được nhà họ Ôn nuôi dưỡng nhiều năm như vậy, khí chất cao quý thanh lịch, vẻ ngoài xinh đẹp nhu mỹ, lại có thể bằng chuyện này mà bám vào nhà họ Ôn, sao nhà họ Hạ không nhận đạo lý này được. Vì nịnh bợ nhà họ Ôn nên chỉ sửa lại họ cho Hạ Như Nhã, tên cũng không sửa.
Hạ Như Nhã chính là loại người được trời cao thiên vị, chiếm vị trí phượng hoàng chân chính mười hai năm, sau khi trở về nguyên hình còn có thể tiếp tục làm cô chủ nhà giàu.
Hạ Như Nhã nhìn thấy đám người Ôn Hinh Nhã thì vui vẻ đi tới: “Dì Ninh, Du Nhã, Hinh Nhã, ba người cũng tới dạo phố à, hay là đi cùng cháu đi!”
Ôn Hinh Nhã cười khẩy trong lòng, thế gian này đâu có chuyện trùng hợp như vậy, tại sao Hạ Như Nhã lại xuất hiện ở đây, tất nhiên là Ninh Thư Thiến giở trò quỷ.
Ninh Thư Thiến khó xử, mờ mịt nhìn về phía Ôn Hinh Nhã: “Hôm nay chủ yếu là mua đồ cho Hinh Nhã, cho nên….”
Khóe miệng Ôn Hinh Nhã cong lên, mang theo độ cung trào phúng, diễn trò như vậy làm gì? Chẳng qua chỉ là muốn làm nổi bật lên sự cao quý rộng lượng của Hạ Như Nhã mà thôi.
……..
2: Khắc tinh trong đời
Ôn Du Nhã lại vui vẻ tiến lên thân thiết khoác tay Hạ Như Nhã: “Chị Như Nhã, thật trùng hợp, vậy mà trên phố cũng có thể gặp được chị, duyên phận của chị và nhà họ Ôn bọn em thật là sâu.”
Ôn Hinh Nhã nhìn ba người phụ nữ trước mặt diễn kịch, hơi trào phúng cười nói: “Đương nhiên là duyên phận rất sâu rồi, bằng không sao có thể làm con nuôi của nhà họ Ôn mười hai năm.”
Hạ Như Nhã không dự đoán được cô sẽ nói như vậy, sắc mặt khiếp sợ hơi rũ đầu xuống, tủi thân nói: “Hinh Nhã, tôi biết cô không thích tôi, cho rằng tôi cướp mất những thứ vốn dĩ thuộc về cô, nhưng mà tôi vô tội! Ông bà nội, ba và dì vốn dĩ yêu thương tôi, đứa em gái vốn dĩ có tình cảm rất tốt nháy mắt đều biến thành người xa lạ lại quen thuộc, lòng tôi cũng rất khổ sở.”
Ôn Du Nhã không nhìn nổi, trừng mắt với Ôn Hinh Nhã: “Ôn Hinh Nhã, đừng tưởng rằng chị trở lại nhà họ Ôn là thật sự là cô chủ nhà họ Ôn, chị nhìn xem chị có chỗ nào giống dáng vẻ của cô chủ nhà họ Ôn không, chính là một con bé trà trộn đầu đường, chị có gì đặc biệt hơn người, mặc dù chị Như Nhã không phải con cháu chân chính của nhà họ Ôn, nhưng lại mạnh hơn con nhóc không biết nhảy ra từ đâu như chị nhiều, chẳng qua là một con chim sẻ bay lên cành cao, thật sự cho rằng chính mình là phượng hoàng cao quý chắc.”
Trung tâm thương mại Minh Châu là trung tâm mua sắm cao cấp nhất thủ đô, ra vào đều là người không giàu cũng quý, đời trước cô trở lại nhà họ Ôn không lâu, Ninh Thư Thiến và Ôn Du Nhã dẫn cô tới nơi này mua đồ, cũng gặp Hạ Như Nhã, trong sáng ngoài tối châm chọc mỉa mai cô một hồi, khi đó sao cô có thể chịu được, lập tức giữ lấy Hạ Như Nhã đánh lên, dẫn tới rất nhiều người xem náo nhiệt, chính là lúc ấy, lời đồn cô cả nhà họ Ôn lỗ mãng giống người đàn bà đanh đá chửi đổng truyền ra ngoài, hễ là bà chủ hay cô chủ nhà giàu nhắc tới chuyện này, đều trở thành chuyện cười để bàn tán.
Ôn Hinh Nhã cười như không cười nhìn Hạ Như Nhã và Ôn Du nhã nói: “Em gái Du Nhã, em kích động như vậy làm cái gì, chị còn chưa nói xong đâu, vốn dĩ chị muốn nói, nếu nhà họ Ôn chúng ta có thể nuôi một đứa, đương nhiên không ngại nuôi thêm một đứa nữa.”
Ôn Du Nhã nghe xong lời cô nói thì tức giận đến mặt xanh mét, nhìn nụ cười như có như không trên mặt cô, hận không thể tát một cái lên mặt cô.
Mà Hạ Như Nhã lại cẩn thận nhìn Ôn Hinh Nhã, chợt nhận ra, dường như chỉ trong vòng một đêm cô đã biến thành người khác. Chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó, trên gương mặt sạch sẽ không hề thoa phấn, nhưng lại vẫn khó che giấu được vẻ xinh đẹp, khiến cô ta liên tưởng đến cây hoa quỳnh nơi nhà cổ của nhà họ Ôn, từng cánh hoa trắng mang vẻ đẹp vô cùng rực rỡ mỹ lệ, lại như miếng ngọc tinh xảo đặc sắc
Không nghĩ tới mình tính kế thất bại, Ninh Thư Thiến hơi nhíu mày, sợ con gái thất thố trước mặt mọi người nên kéo kéo Ôn Du Nhã: “Chúng ta đi lên chọn chút quần áo vừa người cho Hinh Nhã đi, Như Nhã cùng đi đi!”
Hạ Như Nhã cười nói: “Đã lâu không đi dạo phố với dì Ninh, nếu đụng phải, đương nhiên là phải đi cùng nhau rồi.” Nói xong liền cẩn thận nhìn Ôn Hinh Nhã: “Hinh Nhã, cô sẽ không để ý chứ!”
Ôn Hinh Nhã nhướng mày: “Dì Ninh là trưởng bối, dì đã mở miệng đương nhiên tôi không có ý kiến.”
Ninh Thư Thiến kéo tay Hạ Như Nhã cười nói: “Ánh mắt Như Nhã rất tốt, để con bé hỗ trợ xem cũng tốt, dù sao dì đều hơn ba mươi tuổi, khẳng định ánh mắt nhìn quần áo khác với những thiếu nữ như nụ hoa các cháu.”
Ôn Du Nhã cũng đứng bên cạnh Hạ Như Nhã thân thiết nói: “Quả thật ánh mắt chị Như Nhã rất tốt, tôi có rất nhiều quần áo đều là chị Như Nhã chọn giúp.”
Ba người người xướng kẻ họa, tự nhiên lại cô lập Ôn Hinh Nhã, Ôn Hinh Nhã cũng không thèm để ý, mấy người đó nguyện ý diễn kịch, để cho ba người diễn kịch đi, coi như đứng xem diễn.
………
1: Mùi ở đâu thế, em chưa đánh răng à!
Ninh Thư Thiến dẫn mấy người Ôn Hinh Nhã đi vào cửa hàng Jo-ramst (Saint Roland), đây là nhãn hiệu cao cấp thuộc về tập đoàn Ôn Thị, liên tục mười mấy năm được bầu thành một trong mười nhãn hiệu xa xỉ nhất thế giới, tất cả quần áo, nước hoa, đồ trang điểm, mỹ phẩm dưỡng da, giày dép, phụ kiện trang sức, túi da và các sản phẩm khác đều được mọi người yêu thích.
Nói tiếp, nhãn hiệu này còn có mối liên hệ không nhỏ với Ôn Hinh Nhã, lúc trước Mạc Vân Dao mang thai, bởi vì là đứa cháu đầu tiên, mặc kệ là nam hay nữ ông cụ Ôn đều đặt kỳ vọng rất lớn, cho nên đề nghị sáng tạo nhãn hiệu Jo-ramst này.
Mà nhãn hiệu này mười lăm năm qua vẫn luôn kiên trì dung hợp văn hóa ăn mặc xưa và nay cũng như văn hóa con người ở nước Z nên trở thành một thương hiệu cao cấp thế giới không thể thay thế với đặc trưng của nước Z.
Ninh Thư Tiến nhìn dáng vẻ thất thần của Ôn Hinh Nhã, trong mắt chứa sự châm chọc, dù sao cũng chưa từng nhìn thấy thành thị, không thể lên được mặt bàn.
Ôn Du Nhã trào phúng: “Chị biết tên của thương hiệu trên đây là gì không?”
Ôn Hinh Nhã cười nhạt nói: “Em Du Nhã thật lợi hại, đến cả tiếng Pháp cũng biết!”
Vẻ mặt Ôn Dư Nhã cứng đờ, tên của cửa hàng Saint Roland này dùng tiếng Pháp, đương nhiên không ta không biết tiếng Pháp, nhưng Saint Roland là thương hiệu cao cấp của Ôn Thị, sao cô ta không biết được.
Hạ Như Nhã kéo Ôn Du Nhã cười cười: “Đương nhiên em Du không biết tiếng Pháp, có điều bởi vì thường xuyên tới cửa hàng Jo-ramst, cho nên biết được tên nhãn hiệu này.”
Hạ Như Nhã nói như thế, Ôn Du Nhã không khỏi liếc Ôn Hinh Nhã một cái: “Đây là cửa hàng cao cấp của Ôn Thị, chắc là chị lần đầu tiên tới nơi này đúng không!”
Biết rõ còn cố hỏi, Ôn Hinh Nhã không thèm để ý, nhìn về phía Ninh Thư Thiến cười nói: “Về sau còn phải phiền dì Ninh thường xuyên dẫn cháu tới đây mở mang một chút.”
Sắc mặt Ninh Thư Thiến cứng đờ, rồi mỉm cười dịu dàng kéo tay cô: “Đó là đương nhiên, mẹ cháu mất sớm, nếu dì là mẹ kế, đương nhiên phải dẫn cháu ra ngoài đi dạo nhiều hơn.”
Bởi vì ở bên ngoài, cho nên Ninh Thư Thiến vẫn luôn duy trì một mặt ưu nhã cao quý của mình.
Ôn Du Nhã nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Ôn Hinh Nhã, trong lòng thầm hận!
Trong lòng Hạ Như Nhã lại tối tăm, không ngờ cô Ôn chính quy này về đến nhà không đến một tuần đã thích ứng với cuộc sống của cô chủ nhà họ Ôn, nào còn có vẻ thô tục, một kích nhẹ nhàng liền đầy miệng thô tục, miệng nói lời ghê tởm, thậm chí còn vung tay đánh nhau ngày hôm qua.
Ninh Thư Thiến dẫn mấy người Ôn Hinh Nhã vào trong tiệm.
Người bán hàng mặc đồng phục cắt may màu đen ân cần tới đón tiếp: “Bà Ôn, hai cô Ôn, sao hôm nay lại rảnh rỗi tới đây?”