Lúc này, tại phòng khách nhà họ Ôn, Hạ Như Nhã ngồi bên cạnh bà cụ Ôn, tủi thân tự trách nói: “Bà nội, lúc trước con cũng không ngờ tai tiếng của Hinh Nhã sẽ ầm ĩ đến vậy, nghĩ ồn ào rồi cũng qua luôn, cho nên mới kiến nghị Hinh Nhã đừng để ý tới, ai biết chuyện sẽ phát triển tới mức mất kiểm soát như thế này, bà nội đều là con sai, nếu không phải lúc trước con đề nghị thì sẽ không….”
Bà cụ Ôn nắm tay cô ta, tức giận nói: “Chuyện này sao có thể trách con? Rõ ràng chính là con bé sao chổi Ôn Hinh Nhã kia gây ra, lúc trước bà đã biết nó chính là oan nghiệt, là ngôi sao chổi, vừa sinh ra đã khắc chết mẹ mình, lúc trước khi tìm được nó bà đã không đồng ý đón nó về, quả nhiên nó là con quỷ đòi nợ, mới trở lại nhà họ Ôn mấy ngày, liền ầm ĩ đến mức nhà họ Ôn gà chó không yên.”
Hạ Như Nhã vội vàng vỗ vỗ lưng an ủi bà ta nói: “Bà nội, bà đừng nóng giận, cơ thể bà không thể chịu được kích động, hiện tại mấu chốt vấn đề là nên giải quyết chuyện này như thế nào, ngàn vạn làn không nên làm ảnh hưởng đến cơ thể mình.”
Sắc mặt bà cụ Ôn càng thêm khó coi: “Còn có thể làm sao nữa, chỉ có thể đưa nó ra nước ngoài ra là xong hết mọi chuyện.”
Sắc mặt ông cụ Ôn vô cùng lạnh lùng, trừng mắt nhìn bà cụ Ôn: “Tôi thấy là bà bị mỡ heo che mắt, toàn nói hươu nói vượn.”
Bà cụ Ôn bị biểu tình ăn thịt người của ông làm cho hoảng sợ, rụt rụt bả vai, giật giật môi, lại không dám nói thêm gì nữa.
“Như Nhã, gần đây nhà họ Ôn chúng ta không yên ổn, con không cần tới đây nữa, bà nội con miệng lưỡi không có bốn lạng thịt, nói không lựa lời, nói hươu nói vượn một hồi, con không cần nói ra bên ngoài, nếu con đã trở về nhà họ Hạ mà cả ngày còn chạy tới nhà họ Ôn, thì còn ra thể thống gì nữa, làm Hinh Nhã thấy cũng không được tự nhiên.” Khi ông cụ Ôn nói lời này, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô ta.
Có lẽ Hạ Như Nhã đã từng là đứa cháu gái ông kiêu ngạo và chiều chuộng nhất, thậm chí yêu thích đến nỗi cho dù đón Hinh Nhã về nhà họ Ôn, cũng không hề để ý cảm thụ của Hinh Nhã, coi cô ta trở thành cháu ruột mà yêu thương.
Nhưng từ khi nào lòng ông đã dần dần hướng về phía Hinh Nhã? Có lẽ là ngày đó đứng dưới tán hoa quỳnh, Hinh Nhã tủi thân mắt ngấn nước, kiên cường kể ra sự bất công con bé phải chịu, một phút kia rõ ràng ông nhận ra được giữa huyết mạch tình thân có ràng buộc không dứt.
Lúc sau tự nhiên thái độ của ông với Hạ Như Nhã cũng phai nhạt, lúc tình cảm phai nhạt rồi, khi ông nhìn kỹ lại Hạ Như Nhã, liền dần dần nhìn ra bên trong mỗi tiếng nói cử động của con bé đều là tâm cơ và tính kế, nghĩ đến từng chuyện khi Hinh Nhã mới trở về nhà họ Ôn, còn có gần đây Hinh Nhã bị tai tiếng quấn thân, liền có thể nhìn ra chút manh mối.
Hạ Như Nhã ngạc nhiên trừng lớn mắt, hốc mắt chứa nước mắt, làm khuôn mặt cô ta càng yếu ớt đáng thương: “Ông nội… Ông không cần con nữa sao? Mặc dù con không phải huyết mạch của nhà họ Ôn, nhưng cũng sống bên cạnh ông mười hai năm, tục ngữ nói ơn dưỡng dục như núi, một phút kia con cũng không dám quên người nhà họ Ôn từng yêu thương và dạy dỗ con như nào, ông nội…. Chỉ bởi vì con không thể nào dứt bỏ tình cảm với người nhà họ Ôn, cho nên mới không khống chế được bản thân, muốn chạy tới nhà họ Ôn, nếu bởi vì vậy mà Hinh Nhã bất mãn đối với con, con...”
……
1: Con nhất định phải đưa Hinh Nhã ra nước ngoài Bà cụ Ôn trừng mắt, ngắt lời Hạ Như Nhã: “Ông già, ông nói cái gì thế, có phải Ôn Hinh Nhã nói gì trước mặt ông không, tôi biết ngay nó chính là nghiệp chướng cả ngày gây chuyện, Như Nhã đâu có làm gì không vừa mắt nó, nó không vừa mắt Như Nhã liền không cho Như Nhã đến nhà họ Ôn, nó cho rằng nó là ai!”
“Đừng có nói Hinh Nhã nói gì đó trước mặt tôi, kể cả có nói chẳng lẽ không nên sao?” Ông cụ Ôn sâu xa nhìn thoáng qua Hạ Như Nhã, đằng sau những lời này của cô ta nhìn như vô tâm, nhưng thật ra đáng giá để nghiền ngẫm, bằng không làm sao bà cụ xúc động nhận định Hinh Nhã nói gì đó trước mặt ông được.
Hạ Như Nhã bị ông cụ Ôn nhìn đến hoang mang, theo bản năng gục đầu xuống: “Ông nội… Con đã biết, ông tìm được cháu gái ruột rồi thì không cần con nữa, con… con đã biết, về sau con sẽ cố tới nhà họ Ôn ít hơn, sẽ không khiến Hinh Nhã không vui, con... con chỉ muốn thăm bà nội nhiều hơn, bà nội….. vẫn luôn thương con.”
Nếu Ôn Hinh Nhã ở chỗ này, nhất định sẽ thầm mắng trong lòng cô ta mặt dày vô sỉ, ông cụ Ôn nói rõ ràng như vậy, cô ta còn có thể mặt dày nói ít tới nhà họ Ôn…..
Quả nhiên, Hạ Như Nhã vừa dứt lời, bà cụ Ôn liền nhịn không được tức giận nói: “Tôi không đồng ý, Như Nhã được tôi nuôi mười hai năm, ông không cần con bé thì tôi cần, dựa vào cái gì Ôn Hinh Nhã không vui, Như Nhã không thể đến nhà họ Ôn chứ, chẳng lẽ bà già này còn phải nhìn sắc mặt Ôn Hinh Nhã à?”
Ông cụ Ôn đã biết, chỉ cần có Hạ Như Nhã ở đây, càng nói sẽ càng thái quá, đến cuối cùng mặc kệ chuyện gì, Hạ Như Nhã đều sẽ lôi Hinh Nhã ra nói chuyện, bà cụ đều sẽ đổ lên đầu Hinh Nhã, cho nên cũng lười để ý bà ta: “Tôi không bảo con bé không tới, chỉ là bảo nó tới ít hơn, bà biết gần đây truyền thông ầm ĩ quá lớn, ai biết tiếp theo bát nước bẩn này có hắt lên người Như Nhã không.”
Quả nhiên vừa nói như vậy, bà cụ Ôn cảm thấy rất có lý, vội vàng bảo Hạ Như Nhã gần đây đừng tới nhà họ Ôn, Hạ Như Nhã làm người câm ăn hoàng liên, có khổ mà không nói nên lời.
Lần này vụ tai tiếng là Ninh Thư Thiến bày ra, cô ta ở một bên quạt gió thêm củi, tự nhiên truyền thông sẽ không hắt bát nước bẩn này lên người cô ta, vốn dĩ cô ta định đợi Ninh Thư Thiến và Ôn Hinh Nhã đánh nhau, rồi dỗ ông cụ Ôn và bà cụ Ôn thật tốt, chỉ cần Ôn Hinh Nhã trở thành đồ bỏ đi của nhà họ Ôn, bọn họ tự nhiên sẽ nghĩ đến đứa con nuôi được nuôi dưỡng mười hai năm này là cô ta rất tốt, nhưng mà cứ như vậy nữa thì kế hoạch của cô ta không thành công được.
Hạ Như Nhã đầy bụng tâm sự rời khỏi nhà họ Ôn.
Lúc này điện thoại vang lên, ông cụ Ôn nghe máy, là điện thoại của cổ đông trong tập đoàn, mấy lão cổ đông này phần lớn đều là những người bạn cùng ông tranh đấu giành thiên hạ lúc trước, đương nhiên tình cảm giữa đôi bên không phải bình thường.
“Lão Ôn, tôi cũng không có ý khác, ông trăm nghìn cay đắng tìm được huyết mạch duy nhất của nhà họ Ôn, làm bạn bè đương nhiên tôi cảm thấy vui mừng thay cho ông, nhưng ông cũng đừng trách tôi lắm lời, đứa cháu gái không biết phấn đấu như vậy, lại có quá khứ như thế, bất kể là hiện tại hay là tương lai đều là vết nhơ của nhà họ Ôn, ông ạ! Cho dù là máu mủ, nuôi không nó thì thôi, không thể bởi vì nó mà làm lợi ích của tập đoàn Ôn Thị bị hao tổn, tập đoàn Ôn Thị do một tay ông sáng lập, mất tâm huyết cả đời, dốc hết tâm huyết mới có được thành tựu như vậy, sao có thể làm tập đoàn Ôn Thị bởi vì nó mà bị tổn thất, không bằng đưa nó ra nước ngoài, dù sao….”
………
2: Con nhất định phải đưa Hinh Nhã ra nước ngoài “Lão Trương, Hinh Nhã cũng mới có mười lăm tuổi, tuổi còn nhỏ, còn chưa chín chắn, tục ngữ nói rất đúng: Ngọc không mài không sáng, tốt xấu gì cũng là huyết mạch nhà họ Ôn, nếu đưa con bé ra nước ngoài, có lẽ truyền thông lại muốn nói nhà họ Ôn chúng tôi hám lợi tránh hại, tổn hại đến máu mủ tình thân.” Trong lòng ông sáng như gương, cổ đông làm như vậy nhất định là bị con trai xúi giục.
Ôn Hạo Văn vội vàng chạy về nhà họ Ôn, nhìn thấy ông cụ Ôn thì trực tiếp nói: “Ba, con đã đặt vé máy bay đến Mỹ giữa trưa hôm nay cho Hinh Nhã, hộ chiếu con cũng đã sớm chuẩn bị rồi.”
Ông cụ Ôn cúp máy, nhàn nhạt liếc ông ta một cái: “Ai nói muốn đưa Hinh Nhã ra nước ngoài?”
Ôn Hạo Văn không thể tin được nhìn ông cụ Ôn: “Ba, Hinh Nhã đã gây ra tai tiếng đến tình trạng này rồi, vậy mà ba còn bao che cho nó, ba có biết giá cổ phiếu của Ôn Thị giảm bao nhiêu không, còn tiếp tục như vậy nhà họ Ôn chúng ta sẽ tổn thất nghiêm trọng hơn nữa, cổ đông trong tập đoàn đều đồng ý đưa Hinh Nhã ra nước ngoài, ba không thể cố chấp như vậy, tổn hại danh dự của nhà họ Ôn và lợi ích của đám cổ đông trong tập đoàn.”
Ông cụ Ôn uống trà nói: “Cổ phiếu tập đoàn Ôn Thị đột nhiên ngã giá mạnh như thế chẳng qua là bị ảnh hưởng bởi tai tiếng năm đó của con và Ninh Thư Thiến, lúc trước mặc dù cổ phiếu có giảm nhưng cũng không ảnh hưởng đến lợi ích của tập đoàn.”
Sắc mặt Ôn Hạo Văn lúc trắng lúc xanh, nóng nảy cao giọng: “Ba, nếu không phải bị liên lụy bởi tai tiếng của Ôn Hinh Nhã, làm sao những chuyện cũ đó bị truyền thông đào ra được.”
“Nếu năm đó con không làm ra chuyện hoang đường như vậy, hiện giờ cũng sẽ không bị truyền thông đào ra.” Ông cụ Ôn giương mắt nhìn ông ta, trong mắt tràn ngập thất vọng, ông biết đứa con trai này chí nhỏ tài mọn, năm đó cũng là dựa vào vợ ở sau lưng ra ý kiến mới lập thành tích ở tập đoàn Ôn Thị, thuận lợi lên làm tổng giám đốc của tập đoàn Ôn Thị, có điều ông không ngờ, đứa con trai này còn không có trách nhiệm, chính mình làm chuyện hồ đồ, bị người đào ra còn đổ hết trên đầu con gái.
Ôn Hạo Văn nhất thời á khẩu không trả lời được, sắc mặt xanh trắng trừng ông: “Ba, con mặc kệ ba nói thế nào, tóm lại con nhất định phải đưa Hinh Nhã ra nước ngoài.”
Ông cụ Ôn xua xua tay: “Con quyết định ba cũng không ngăn cản, bây giờ Hinh Nhã đang ở nhà họ Mạc, chính con nhìn mà làm đi!”
Ôn Hạo Văn không khỏi nghĩ tới cặp mắt lạnh nhạt của ba vợ, khi nhìn người giống như có thể làm người đó hoảng loạn, ớn lạnh trong lòng, từ trước đến nay ông ta không dám tiếp xúc với ba vợ, cảm thấy dường như ông có thể ăn thịt người: “Ba…. Ba biết ba vợ con….”
Chính mình không dám ra mặt còn muốn ông đứng ra, ông cụ Ôn càng thấy thất vọng với ông ta, nếu không phải chột dạ, nếu không phải nhát gan, sao lại sợ đối mặt với ba vợ mình, thế mà còn không suy nghĩ lại ngược lại còn bảo thủ cố chấp: “Ba chưa từng nghĩ tới chuyện đưa Hinh Nhã ra nước ngoài, nếu là con quyết định thì tự con giải quyết.”
Giọng Ôn Hạo Văn mềm xuống: “Ba, năm đó Vân Dao khó sinh mà chết, ba vợ vẫn luôn đổ lên đầu con, khẳng định ông ấy sẽ không gặp con, ba giúp con lần này đi!”
Nhắc tới con dâu, ông cụ Ôn liền tràn ngập tức giận: “Năm đó Vân Dao chết không nên trách con à? Nếu không phải chuyện giữa con và Ninh Thư Thiến bị Vân Dao biết, Vân Dao sẽ bị kích thích mà sinh trước nửa tháng sao?”
Ôn Hạo Văn nhát gan, thẹn quá thành giận đổi đề tài: “Ba, ba quá ích kỷ, ba đang tổn hại đến lợi ích tập đoàn.”
Ông cụ Ôn đứng dậy chuẩn bị lên tầng: “Chỉ có mỗi một Ôn Hinh Nhã, không dao động được lợi ích của nhà họ Ôn.” Nói xong liền xoay người lên tầng.
Ôn Hạo Văn tức giận đá một chân lên bàn, gào lên: “Ôn Hinh Nhã, Ôn Hinh Nhã, ba cho rằng con không biết ba muốn bồi dưỡng nó thành người thừa kế của nhà họ Ôn sao, con sẽ không để ba thực hiện được.”
Mọi thứ của nhà họ Ôn chỉ có thể thuộc về một mình ông ta.
……..