Giọng Tư Diệc Diễm trầm thấp mang theo dụ dỗ: “Ăn sẽ biết!”
“Thật vậy sao?” Ôn Hinh Nhã có chút nghi ngờ nhìn anh, cảm giác như anh đang có ý xấu.
Tư Diệc Diễm nhịn không được cười khẽ: “Thật hơn cả trân châu!”
Lòng hiếu kỳ hại chết mèo, lúc này Ôn Hinh Nhã chính là một con mèo, cho nên lộ ra biểu tình tráng sĩ chặt cổ tay, cầm hàu lên, hít sâu một hơi đưa đến bên môi.
Tư Diệc Diễm nhìn biểu tình bi tráng chịu chết của cô, nhịn không được hài hước nói: “Chỉ là một con hàu thôi, không cần phải lộ ra biểu tình giống như chuẩn bị lên núi đao xuống biển lửa như vậy chứ!”
Ôn Hinh Nhã nhắm mắt lại, đưa con hàu tới bên môi hút, hương vị chua của chanh xen lẫn vị tanh mặn, hương vị trong miệng rất tươi ngon, quả nhiên không tồi.
Lúc này Ôn Hinh Nhã cảm giác hình như trong miệng có gì đó, cô duỗi tay cầm một tờ giấy ăn, nhẹ nhàng nhả ra, tập trung nhìn vào viên ngọc trai hình dạng tròn dẹt, ánh sáng không tính là quá tốt trên giấy.
Ôn Hinh Nhã trợn mắt, duỗi tay cầm lấy viên ngọc trai trên giấy, vui sướng nói: “Oa! Thật sự có ngọc trai!”
Tư Diệc Diễm thấy đôi mắt long lanh rực rỡ bởi vì hưng phấn của cô thì không khỏi mỉm cười nói: “Em thật may mắn.”
Ôn Hinh Nhã nhìn ngọc trai trong tay giống như lấy được báu vật: “Tư Diệc Diễm, sao anh lại biết trong con hàu này sẽ có ngọc trai?”
Rõ ràng anh không hề mở con hàu ra, sao có thể biết trước được bên trong sẽ giấu ngọc trai chứ.
Tư Diệc Diễm cười nói: “Em có thể cho rằng tôi biết trước!”
Ôn Hinh Nhã trừng mắt nhìn anh nói: “Tôi mới không tin đâu, mau nói cho tôi biết nguyên nhân thật đi.”
Tư Diệc Diễm cầm vỏ hàu lên đưa cho Ôn Hinh Nhã xem: “Em xem trên vỏ con hàu này, có phải bị thiếu một mảnh không? Vừa thấy liền biết thật lâu trước đó đã thiếu rồi, điều này chứng tỏ con hàu này từng bị thương.”
Ôn Hinh Nhã mờ mịt hỏi: “Con hàu bị thương thì có liên quan gì đến ngọc trai?”
Tư Diệc Diễm nói: “Con hàu chưa từng bị thương sẽ vĩnh viễn không thể sản xuất ra ngọc trai, ngọc trai là sản phẩm khi vết thương khép lại, trong cơ thể hàu sẽ phân bố một loại chất làm sáng ngọc, khi một hạt cát nhỏ chui vào con hàu, sau đó mấy chất làm ngọc trai sẽ bắt đầu làm việc, một bao trùm tầng tầng lớp lớp lên hạt cát kia, ngày qua ngày liền hình thành một viên ngọc trai xinh đẹp, cho nên ngọc trai là sản phẩm của sự đau đớn, trải qua mài giũa quanh năm suốt tháng mới có thể hình thành một viên ngọc trai tuyệt đẹp.”
Trong giọng Tư Diệc Diễm mang theo một tia sâu xa, trong mắt anh, cô chính là một viên ngọc trai, là một hạt cát sau khi trải qua mài giũa đau khổ mới biến thành ngọc trai, mặc dù cô còn cần gọt giũa, nhưng sớm hay muộn sẽ phát ra ánh sáng thuộc về chính mình.
Ôn Hinh Nhã cẩn thận ngắm viên ngọc trai trong tay, đột nhiên cảm thấy viên ngọc trai này trở nên thật đáng quý: “So sánh với bướm phá kén, dường như ngọc trai quanh năm suốt tháng trải qua mài giũa đau đớn càng hiếm có hơn.” Cô đột nhiên nhìn về phía Tư Diệc Diễm nói: “Tư Diệc Diễm, anh có tin một ngày nào đó tôi cũng sẽ phát ra ánh sáng của riêng mình giống như ngọc trai không.”
Tư Diệc Diễm cười nói: “Chưa từng nghi ngờ.” Anh lẳng lặng nhìn cô nói: “Thị trấn nhỏ này có một truyền thuyết rất hay, mỗi người đến đây ăn, lấy được ngọc trai ở đây đều là người may mắn, bọn họ đều sẽ có được hạnh phúc.”
Ôn Hinh Nhã cười nói: “Vậy mà còn có truyền thuyết này à, có điều tôi thích, về sau viên ngọc trai này chính là vật may mắn của tôi.”
……
1: Cả ngày chạy tới nhà họ Ôn, còn ra thể thống gì Ăn được hải sản ngon miệng làm Ôn Hinh Nhã rất thoải mái, vốn cho rằng không ăn hết, kết quả nhờ sự chiến đấu hăng hái của cô và Tư Diệc Diễm, cuối cùng đã giải quyết hết sạch.
Ăn cơm xong, Tư Diệc Diễm đưa cô đi dạo trong thị trấn, phần lớn thị trấn đều bán hải sản, còn có rất nhiều nhà hàng hải sản ngon, nhìn nhiều món ngon như vậy, Ôn Hinh Nhã sờ sờ bụng nhỏ đã căng tròn của mình, không thể làm gì thêm nữa, chỉ đành thở dài.
Sau đó Tư Diệc Diễm lại dẫn cô vào một cửa hàng lưu niệm, trong tiệm đều là trang sức làm từ biển, cô nhìn trúng một chiếc chuông gió làm từ một chuỗi vỏ sò, mỗi khi gió nhẹ nhàng thổi, vỏ sò sẽ lay động, phát ra âm thanh thanh thúy rất dễ nghe.
Tư Diệc Diễm đưa cô đi ăn một loại hải sản đặc sắc, đương nhiên Ôn Hinh Nhã đã ăn đến sung sướng.
Khi hai người trở lại nhà họ Mạc đã là chín giờ rưỡi tối.
Ngày thứ hai, tai tiếng của Ôn Hinh Nhã càng ngày càng lớn, đăng cả ảnh cô trà trộn đầu đường, đánh nhau, gây chuyện lúc trước lên, đây cũng không tính là gì, còn có rất nhiều ảnh chụp cô và tên côn đồ ở đầu đường kia vào quán bar uống rượu, có lẽ nhà họ Ôn không đưa ra biện pháp xử lý, đương sự là cô cũng không đứng ra nói chuyện, tin tức báo chí đưa lên càng ngày càng không kiêng nể gì, dùng từ càng không kiêng kỵ.
Tới ngày thứ ba, báo đưa tin càng ngày càng thái quá, thậm chí còn nói Ôn Hinh Nhã uống****, loại thuốc trợ hứng nâng cao tinh thần.
Tin tức vừa tung ra, cổ phiếu của tập đoàn Ôn Thị đều chịu ảnh hưởng, người dân sôi nổi bán tháo cổ phiếu Ôn Thị, chi trong gần một ngày mà cổ phiếu của Ôn Thị đã giảm xuống hai phần trăm, theo phóng viên đưa tin, cổ phiếu của Ôn Thị còn tiếp tục giảm xuống.
Tới ngày thứ tư, trọng điểm báo chí đưa tin đã từ tai tiếng của Ôn Hinh Nhã thăng cấp thành việc cổ phiếu tập đoàn Ôn Thị hạ giá, vào buổi sáng phóng viên chặn đường Ôn Hạo Văn ở cửa tập đoàn Ôn Thị, yêu cầu phỏng vấn Ôn Hạo Văn.
Mặc dù Ôn Hạo Văn chán ghét Ôn Hinh Nhã, nhưng lại trọng mặt mũi, đối với tai tiếng của Ôn Hinh Nhã, đương nhiên ông ta tránh đi không nói trước mặt truyền thông.
Đến ngày thứ năm, tai tiếng của Ôn Hinh Nhã kéo theo rất nhiều chuyện cũ năm xưa của nhà họ Ôn, ví như trong lúc vợ mình Mạc Vân Dao mang thai thì Ôn Văn Hạo dan díu với người vợ hiện tại Ninh Thư Thiến, bên trên còn kèm theo một bức ảnh cùng ngày Mạc Vân Dao sinh con, Ôn Hạo Văn cùng Ninh Thư Thiến đi khám thai ở bệnh viện, thậm chí truyền thông còn nói Ôn Du Nhã là con riêng của Ôn Hạo Văn.
Một khi ảnh này được đăng lên, càng khiến dân chúng xôn xao, các cổ đông mạnh mẽ lên án Ôn Hạo Văn và Ninh Thư Thiến, giá cổ phiếu Ôn Thị lại liên tục hạ xuống.
Sắc mặt Ôn Hinh Nhã tối tăm nhìn ảnh Ôn Hạo Văn và Ninh Thư Thiến đi khám thai trên báo, khiến người ta chê cười chính là bệnh viện Ninh Thư Thiến đi khám thai chính là bệnh viện Mạc Vân Dao đi sinh, mà cô đã tìm chuyên gia giám định qua, bức ảnh này là thật, không phải sản phẩm củaphotoshop!
Ôn Hinh Nhã giống như phát điên xé rách tạp chí trong tay, tức giận nói: “Cái thứ không bằng cầm thú!”
Quả nhiên Ninh Thư Thiến đủ tàn nhẫn, vì khiến cô bị nhà họ Ôn vứt bỏ, đến cả chuyện tự hủy hoại thanh danh của mình cũng làm được.
Ôn Hạo Văn coi trọng lợi ích, không có trách nhiệm, ảnh bị người tung ra, tất nhiên ông ta muốn đẩy hết trách nhiệm này lên người cô, là tai tiếng của cô cho nên mới lôi ra những tin tức này, làm ông ta mất hết thể diện, không có mặt mũi đối mặt với truyền thông.
Kể từ đó, đương nhiên ông ta sẽ càng cố sức chèn ép cô.
Cùng lúc đó, sáng sớm bị phóng viên chặn ở cửa tập đoàn Ôn Thị, Ôn Hạo Văn thật vất vả mới thoát khỏi phóng viên đi vào tập đoàn, liền vội vàng bảo trợ lý thông báo các vị cổ đông mở họp cổ đông gấp.
………
2: Cả ngày chạy tới nhà họ Ôn, còn ra thể thống gì Trong buổi họp đưa ra biện pháp giải quyết việc tai tiếng của Ôn Hinh Nhã ảnh hướng đến danh dự và việc cổ phiếu ngã giá của tập đoàn Ôn Thị.
Cuối cùng quyết định, đuổi Ôn Hinh Nhã ra nước ngoài, cổ đông tập đoàn sẽ ra mặt thuyết phục ông cụ Ôn.
Ôn Văn Hạo đạt được mục đích, liền vội vàng rời khỏi công ty trở lại nhà họ Ôn.