1: Black Sunday Black Sunday là quán bar cao cấp nổi tiếng ở thủ đô, nếu không có cơ hội, chỉ nhìn bên ngoài quán bar, căn bản không nhìn ra được mảng tối bên trong Black Sunday, nơi này là tổng hợp của mại dâm, bài bạc và thuốc phiện, trong thủ đô đã không phải là bí mật, nhưng bởi vì bối cảnh thần bí của Black Sunday, mọi người đều im lặng về ba việc này.
Một chiếc xe dừng ở bãi đỗ xe ngầm bốn cấp độ của Black Sunday, cửa xe mở ra, Cố Quân Lân đi xuống ghế lái, vòng qua thân xe mở cửa cho Ôn Hinh Nhã: “Chúng ta tới rồi.”
“Cảm ơn!” Ôn Hinh Nhã cười nói cảm ơn, duỗi chân xuống xe.
Nhà họ Cố từ trước là nhà giàu nổi danh trong thủ đô, nghe nói có quan hệ dây mơ rễ má với cục an ninh quốc gia, vô cùng được hoan nghênh ở cả hai giới trắng và đen, cái bẫy Ôn Hinh Nhã bày lần này ít nhiều cũng nhờ Cố Quân Lân hỗ trợ.
Lúc này Ôn Hinh Nhã mới chân chính nhận ra được tầm quan trọng khi hòa nhập vào vòng thượng lưu này, mặc kệ mối quan hệ dưới bất kỳ tình huống nào đều quyết định mấu chốt thắng bại.
Cố Quân Lân dẫn Ôn Hinh Nhã đi vào một lối đi khác của Black Sunday, thẳng tới phòng điều khiển bí mật của Black Sunday.
Từ Thần Vũ và Hàn Mặc Phong đang ngồi trong phòng điều khiển.
Ôn Hinh Nhã đưa điểm tâm mẹ Hà làm cho bọn họ: “Bánh ngọt mẹ Hà làm nếu là số hai thì sẽ không có ai là số một, thấy các anh vất vả nên đặc biệt mời các anh đấy.”
Từ trước đến nay Từ Thần Vũ thích ăn đồ ngọt, lúc này thấy có bánh ngọt để ăn, hai mắt lập tức phát sáng: “Hinh Nhã, quả nhiên là cô hiểu rõ tôi.”
Tình bạn hai đời, sao Ôn Hinh Nhã không biết sở thích của anh ta cho được, cô quay đầu nhìn về phía Hàn Mặc Phong: “Tình hình thế nào?”
Hàn Mặc Phong ra hiệu cho cô xem video theo dõi: “Ông ta đang trên bờ vực sụp đổ rồi, ngày hôm qua dưới cái bẫy của chúng ta bày ra đã mượn tiền của ngân hàng ngầm, rất nhanh sẽ thua sạch.”
Ánh mắt Ôn Hinh Nhã dừng trên video theo dõi, trên màn hình một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, đàn ông trung niên miệng chuột tai khỉ đáng khinh, người này chính là tổng biên tập Dương Sùng Quang của tòa soạn báo Thiên Dương.
Tư liệu Tư Diệc Diễm cho cô có nói Dương Sùng Quang thích đánh bạc như mạng, cho nên cô liền bày ra cãi bẫy này cùng Từ Thần Vũ, quan hệ của Từ Thần Vũ rộng, rất nhanh liền tạo quan hệ với Dương Sùng Quang, dụ dỗ Dương Sùng Quang tới Black Sunday đánh bạc.
Nhà họ Cố có chút quan hệ với thế lực sau lưng Black Sunday, Cố Quân Lân giúp bọn họ bố trí cái bẫy này, vận may của Dương Sùng Quang rất tốt, hai ngày liên tiếp thắng gần nghìn vạn, đánh bạc chính là như vậy, càng thắng lại càng muốn thắng, huống hồ có người của Từ Nhị bố trí cản trở ở bên cạnh, bắt đầu từ ngày thứ ba, vận may của Dương Sùng Quang dần biến mất, nhưng thua cũng không quá nhiều, đến ngày thứ tư Dương Sùng Quang đã thua sạch.
Lúc trước thắng hơn một nghìn vạn lại cộng cả vốn ban đầu, làm sao Dương Sùng Quang có thể bỏ qua như vậy, dưới sự xúi giục của người mà Từ Nhị bố trí, Dương Sùng Quang nhất thời đầu nóng lên mượn tiền của ngân hàng ngầm, hiện tại cũng thua kha khá.
Lúc này trên khuôn mặt gầy gò của Dương Sùng Quang đầy mồ hôi, mông ngồi trên ghế xoay tới xoay đi như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, đôi mắt vì thức đêm đánh bạc mà vô hồn, trừng lớn nhìn chằm chằm bài trong tay người chia bài.
Người chia bài đã phát bài ra.
Dương Sùng Quang vừa kích động vừa khẩn trương bò trên bàn, nắm chặt ba quân bài trước mặt, nín thở lật một góc của con bài đầu tiên, khi nhìn thấy lá bài đầu tiên là A, đôi mắt đáng khinh tức khắc sáng lên.
Dường như cảm giác mình để lộ cảm xúc, cho nên ông ta theo bản năng nhìn thoáng qua người đối diện, lại cố ý không thể hiện ra biểu tình gì, nhưng bàn tay run rẩy không che giấu được sự khẩn trương của ông ta.
Dương Sùng Quang khẩn trương lật lá bài thứ hai lên, khi nhìn thấy lá bài thứ hai là ba, cả người ông ta kích động thiếu chút nữa nhảy dựng lên ghế, khẩn trương che bài lại.
………
2: Black Sunday Dương Sùng Quang suy sụp dựa vào lưng ghế, lấy khăn tay ra không ngừng lau khuôn mặt tràn đầy mồ hôi của mình, trong lòng vẫn không ngừng kêu: Hai, lá cuối cùng nhất định phải là hai, nhất định phải là hai….
Dương Sùng Quang run rẩy lật lá bài cuối cùng, khi nhìn thấy lá bài cuối cùng quả nhiên là hai, ông ta lập tức kích động ném bài trong tay ra giữa bàn, cười ha ha: “Bộ ba, ha ha, anh thua!”
Người đàn ông ngồi đối diện chậm rãi đẩy bài ra giữa bàn: “Tôi cũng là bộ ba, có điều thật xin lỗi, bài lớn hơn ông một điểm.”
Dương Sùng Quang không thể tin được trừng mắt nhìn anh ta nói: “Không thể nào, sao bài của anh có thể lớn hơn tôi?”
Người đàn ông ngồi đối diện ra hiệu cho ông ta xem bài trên bàn.
Dương Sùng Quang theo bản năng nhìn về phía bài trên bàn, vậy mà lại là bộ ba 2-3-4, quả nhiên chỉ lớn hơn ông ta một điểm, ông ta chán nản ngã xuống ghế: “Thua, thua hết rồi, xong rồi, tôi xong rồi, tôi xong rồi….”
Ôn Hinh Nhã giơ ngón cái với Cố Quân Lân: “Quả nhiên tay chơi bài anh bố trí, lợi hại, tôi bảo anh ta lúc nào thắng bao nhiêu, lúc nào thua bao nhiêu, vậy mà anh ta nắm chính xác đến vậy, không lệch một chút nào.”
“Mấy người này đều là tay chơi bài chuyên nghiệp được bồi dưỡng từ sòng bạc.” Cố Quân Lân liếc video giám sát một cái.
Ôn Hinh Nhã trợn mắt, hiển nhiên không quá hiểu nội tình của sòng bạc, bị Cố Quân Lân nói đến sửng sốt: “Vậy chẳng phải sòng bạc vượt qua cả ông trời sao?”
Mắt phượng của Cố Quân Lân hơi nhướng lên, mang theo một vẻ mị hoặc gợi cảm: “Thắng tiền ở sòng bạc nằm trong phạm vi cho phép, tự nhiên sẽ không quản cô, nhưng nếu muốn đi quá giới hạn, sòng bạc sẽ không mặc kệ, sòng bạc chưa bao giờ làm ăn lỗ vốn, đây là lợi ích của đánh bạc, cho nên cược nhỏ thì vui sướng, đánh lớn sẽ phải tổn thương gân cốt.”
Ôn Hinh Nhã cảm thán: “Bất kể là nghề nào đều có quy tắc riêng.”
Cố Quân Lân nghe lời cô nói, cười cười móc thuốc lá trong hộp ra, ngậm một điếu trong miệng, lấy ra một hộp diêm đặc chế, nhẹ nhàng quẹt một cái lên mặt hộp, thoáng cái chùm lửa màu xanh nhạt bùng lên.
Ngọn lửa lờ mờ lập tức chiếu sáng khuôn mặt anh ta, chiếu rõ ràng khuôn mặt góc cạnh của anh ta, góc cạnh hoàn mỹ như vậy phù hợp với ngũ quan đàng hoàng nghiêm chỉnh, cố tình lại có một nét quyến rũ xấu xa làm tăng lên sức mạnh trí mạng, từng hành động cũng tạo nên sự gợi cảm, cái gì mới là yêu nghiệt chân chính, chính là đây chứ đâu!
Từ Thần Vũ với khuôn mặt yêu nghiệt mà đứng chung một chỗ với anh ta, quả thật chính là một mẩu vụn!
Dường như Cố Quân Lân cảm nhận được ánh mắt đánh giá của cô, anh ta cười cười với cô, lông mày hơi nhướng lên.
Cái loại khí chất xấu xa này ập tới trước mặt, dù sao trong cơ thể Ôn Hinh Nhã đang giấu một linh hồn hai mươi lăm tuổi, đương nhiên có thể ngăn cản sức quyến rũ cực hạn như vậy, ánh mắt nhẹ nhàng nhìn anh ta một cái, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn nói: “Gọi điện thoại cho ngân hàng ngầm, để bọn họ đến thúc nợ Dương Sùng Quang, thủ đoạn cứ làm tàn nhẫn một chút, cần phải khiến ông ta sợ tè ra quần, buổi tối gặp ác mộng, lại bố trí người theo dõi ông ta, phòng ngừa ông ta chạy trốn.”
Hàn Mặc Phong gật gật đầu.
Ôn Hinh Nhã lại nhìn về phía Từ Thần Vũ: “Bảo với người anh bố trí, vào thời điểm thích hợp xúi giục Dương Sùng Quang uy hiếp Ninh Thư Thiến, đòi tiền bà ta, người bị ép vào đường cùng, dưới tình huống cùng đường, nhân nghĩa đạo đức gì đó đều bị vứt sau đầu, huống hồ còn là một dân cờ bạc không có đạo đức và nhân phẩm, cần phải chụp được ảnh Ninh Thư Thiến gặp Dương Sùng Quang.”
Làm mọi chuyện này, chính là vì dẫn người sau lưng Dương Sùng Quang đi ra.
“Được!” Ánh mắt Từ Nhị phức tạp nhìn Ôn Hinh Nhã, chuyện xảy ra như vậy, cô có thể bình tĩnh xử lý chuyện này, mà anh ta là một người đàn ông lại còn kém cỏi hơn, anh ta thừa nhận lòng tự tôn đàn ông đã bị tổn thương nghiêm trọng.
……
1: Có phải anh lén theo dõi tôi không? Tư Diệc Diễm nhìn Ôn Hinh Nhã ngồi chiếc xe kia lái xuống bãi đỗ xe ngầm của Black Sunday, lấy di động ra gọi một cuộc điện thoại: “Chuyện tôi bảo anh, anh đã làm được bao nhiêu rồi?”