Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
“Ông bà chủ, cô Như Nhã tới.” Lúc này người làm dẫn Hạ Như Nhã vào phòng khách.
Trong mắt Ôn Hinh Nhã xẹt qua một tia lạnh lẽo, Hạ Như Nhã vẫn luôn tận dụng mọi thứ, tựa như ruồi bọ nhìn thấy trứng gà, tai tiếng của cô bay đầy trời, Hạ Như Nhã còn không tận dụng cơ hội này chạy tới nhà họ Ôn, bỏ đá xuống giếng với cô, thể hiện rõ ràng vẻ cao quý ưu nhã và lương thiện thuần khiết của mình mới là lạ.
*Thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc: có nghĩa là người ngay thẳng, thật tâm mình thì không cần phải nghĩ bàn, không cần khuếch trương, không cần phải giải thích mà tự nội tại trong việc mình làm, người khác đã thấy ngay thẳng. Còn người giả dối lòng mình thì dù có che lấp đến bao nhiêu, giải thích như thế nào thì vẫn có sâu mọt đục khoét trong thâm tâm.
….
2: Cô Như Nhã tới So sánh hai người, cô chủ nhà họ Ôn tai tiếng bay đầy trời này đương nhiên kém cỏi hơn, vốn dĩ bà nội đã thích Hạ Như Nhã, như vậy còn không yêu thương cô ta đến tận xương tủy sao.
“Ông nội bà nội, ba… chú Ôn, dì Ninh, Hinh…. Hinh Nhã cũng ở đây à!” Hạ Như Nhã hoang mang vào phòng khách, khi nhìn thấy Ôn Hinh Nhã ngồi ở phòng khách, dường như cảm xúc bị hạ xuống vì cô.
Bà cụ Ôn thấy Hạ Như Nhã thì vô cùng vui vẻ, bỗng đứng dậy khỏi sô pha đi qua kéo tay Hạ Như Nhã: “Như Nhã, sao cháu lại tới đây?”
Hạ Như Nhã thuận tay đỡ cánh tay bà cụ Ôn, dịu dàng nói: “Bà nội, con nhìn thấy tin tức trên báo, lo lắng bà và ông nội, cho nên đặc biệt tới đây thăm hai người.”
Bà cụ Ôn nghĩ, dù sao cũng nuôi bên người mười lăm năm, không thể so được với đứa bé không được dạy dỗ lưu lạc mười lăm năm bên ngoài, Như Nhã ở nhà họ Ôn nhiều năm như vậy, cũng chưa từng truyền tai tiếng: “Con có tâm rồi, còn vì việc này mà tới thăm bà, không giống người nào đó chỉ biết làm mất mặt nhà họ Ôn.”
Sắc mặt Hạ Như Nhã hơi xấu hổ, theo bản năng giương mắt nhìn Ôn Hinh Nhã, vội vàng đổi đề tài: “Bà nội, gần đây cơ thể bà thế nào?”
Bà cụ Ôn từ ái nói: “Vẫn như thế thôi, chỉ là sau khi con đi rồi thì không còn ai xoa ngực cho bà nữa, ngực khó chịu muốn chết.”
“Bà nội, nếu bà không ngại, về sau con sẽ thường xuyên qua đây xoa ngực cho bà.” Hạ Như Nhã thuận nước đẩy thuyền nói.
Bà cụ Ôn vui vẻ nói: “Thế cũng tốt, như vậy bà nội có thể thường xuyên gặp cháu.”
Ánh mắt ông cụ Ôn nghiêm khắc nhìn bà cụ Ôn: “Hiện tại Như Nhã là con cháu nhà họ Hạ, con bé phải ở lại nhà hiếu thảo với ông bà nội nó, bà như thế thì giống cái gì, truyền ra ngoài không chừng người ta nói nhà họ Ôn chúng ta chiếm đoạt con cháu nhà người khác.”
Sắc mặt bà cụ Ôn cứng đờ, hiển nhiên lời nói vừa rồi là nói theo lòng mình, nhưng không nghĩ tới mấy điều này: “Lòng tôi thích Như Nhã, muốn thường xuyên gặp con bé cũng không được à, dù sao cũng nuôi bên người mười hai năm, sao có thể dứt bỏ tình cảm được.”
Ánh mắt Ninh Thư Thiến sâu kín nhìn về phía Ôn Hinh Nhã, lại cười nói: “Ba, mẹ nói rất đúng, mặc dù hiện tại Như Nhã không phải con cháu nhà họ Ôn, nhưng đều nói ơn nuôi dưỡng hơn cả ơn sinh thành, tình cảm ở chung mười lăm hai năm sao nói cắt là cắt đứt được.”
Ôn Du Nhã lại càng vui vẻ ngồi xuống cạnh Hạ Như Nhã: “Chị Như Nhã phải thường xuyên tới mới tốt, nếu không em sẽ nhớ chị.”
Sắc mặt Ôn Hạo Văn hòa hoãn xuống: “Về sau phải thường xuyên đến thăm bà nội, miễn cho bà luôn nhắc mãi cháu.”
Hốc mắt Hạ Như Nhã ửng đỏ, ánh lệ trong suốt lập lòe không chịu rơi xuống: “Là Như Nhã bất hiếu, phụ lòng yêu thương của bà nội, lâu vậy rồi không tới thăm bà.”
Ánh mắt ông cụ Ôn nhìn về phía Ôn Hinh Nhã, lại thấy cô lẳng lặng ngồi bên cạnh ông, nhìn bà cụ Ôn và Như Nhã bà cháu tình cảm đến mất hồn, đáy mắt chứa sự mất mát nồng đậm.
Ông cụ Ôn biết bà cụ cố chấp, nếu không thích Hinh Nhã, đừng trông cậy vào bà ta sẽ thay đổi, lúc này còn làm trò trước mặt Hinh Nhã khiến cô khó coi, trong lòng tràn ngập hổ thẹn với Hinh Nhã.
Hạ Như Nhã nhìn Ôn Hinh Nhã nói: “Hinh Nhã, cô đừng để ý tin trên báo làm gì, từ trước đến nay truyền thông đều thích bắt bóng bắt gió đồn đại vớ vẩn, chờ một lúc nữa tự nhiên bọn họ sẽ ngừng lại.”
…….
1: Chuyện cũ năm xưa Ôn Hinh Nhã cười như không cười nhìn về phía Hạ Như Nhã: “Ý cô là bảo tôi ngồi chờ chết?”
Ánh mắt Hạ Như Nhã co rụt lại, vẻ mặt tủi thân nói: “Tôi không có ý này, tôi chỉ cảm thấy thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc, cho nên không cần vì mấy tin tức bắt bóng bắt gió này mà giằng co.”
Nhìn lời nói này uyển chuyển rộng lượng cỡ nào, Ôn Hinh Nhã giả vờ suy ngẫm một lúc rồi nói: “Cô nói cũng đúng, chuyện tới hiện giờ tôi cũng chỉ có thể làm như thế.”
Ông cụ Ôn đứng dậy khỏi sô pha: “Hinh Nhã, đỡ ông đi ra sân sau một lúc!”
Ôn Hinh Nhã vui vẻ đứng lên, đỡ tay ông rời khỏi phòng khách.
Ôn Hinh Nhã nhìn cây hoa quỳnh ở sân sau, có lẽ là tới mùa rồi, cả cây điểm xuyết hoa quỳnh trắng tinh, lại có một loại mỹ lệ giống như ngọc thụ quỳnh hoa.
Ôn Hinh Nhã đỡ ông cụ tản bộ trong sân: “Ông nội, phương thuốc lúc trước con gửi tới, ông có thường xuyên uống không?”
Trước đó khi hỏi Đỗ Nhược phương thuốc, cô thấy có mấy phương thuốc bảo vệ sức khỏe liền xin luôn, gửi cho mẹ Uông, dặn mẹ Uông điều dưỡng cơ thể cho ông nội.
Sức khỏe của ông nội rất tốt, đời trước khi cô chết, cơ thể ông vẫn còn khỏe mạnh.
Ông cụ Ôn mỉm cười nói: “Phương thuốc chỗ lão Đỗ đều là thứ tốt, người bình thường có bỏ nhiều tiền cũng khó có được, con có lòng lấy cho ông, sao lão già này lại không biết tốt xấu không cần chứ?”
Hương vị của phương thuốc kia cũng không làm người khó chịu, không giống những phương thuốc lưu truyền trong thành phố có vị đắng và đậm mùi thuốc đông y, làm người khó có thể uống, hơn nữa hiệu quả thuốc này cũng không tồi, ông mới uống nửa tháng, rõ ràng giấc ngủ tốt hơn rất nhiều.
Ôn Hinh Nhã cười nói: “Con cũng hy vọng cơ thể của ông khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi!”
Ông cụ Ôn đứng dưới tán cây hoa quỳnh, ngửa đầu nhìn những bông hoa quỳnh trắng tinh như những con bướm xinh đẹp, chậm rãi nói: “Người già rồi, luôn thích nghĩ đến chuyện quá khứ, gần đây ông thường xuyên nghĩ đến dáng vẻ lúc con mới sinh.”
Ôn Hinh Nhã đỡ ông cụ Ôn ngồi xuống ghế dưới tán cây quỳnh.
Hai mắt vẩn đục của ông cụ Ôn có chút mơ màng: “Khi mẹ con mang thai con thật sự rất vất vả, trước bốn tháng là vượt qua trên giường, sáu tháng không thể ăn dầu mỡ và đồ tanh, có rất nhiều lần thiếu chút nữa sinh non, mẹ con là một người kiên cường, liều mạng chống đỡ.”
Đây là lần đầu tiên Ôn Hinh Nhã nghe được người khác nói về chuyện của mẹ, nhất thời trong lòng ngũ vị tạp trần*, nghĩ đến mẹ mang thai khổ sở như vậy, mà ba lại ở bên một người cũng có thai khác, lại là ở bên cạnh người phụ nữ mang thai con người khác, lần đầu tiên trong đời sinh ra oán hận Ôn Hạo Văn.
Ông cụ Ôn tiếp tục nói: “Mẹ con sinh non trước nửa tháng, lúc đó y học cũng không phát triển, mặc dù sinh mổ đã áp dụng ở trong nước, nhưng trong xương cốt người nước Z đều có một loại quan niệm dưa chín rụng cuống, nhất thời còn không thể tiếp thu, hơn nữa trong nước từng có mấy ca sinh mổ gặp sự cố, mẹ con kiên trì muốn tự mình sinh, mà ông cũng không phản đối…”
Mũi Ôn Hinh Nhã đột nhiên cay cay, nước mắt cứ như vậy xông lên viền mắt.
“Buổi sáng hôm đó lúc mười giờ, nước ối vỡ, là ông và bà nội tự mình đưa con bé đến bệnh viện, từ buổi chiều con bé đã bắt đầu đau bụng, vẫn luôn đau đến tận tám giờ sáng ngày hôm sau, suốt mười tám tiếng đồng hồ, trong lúc đó ông yêu cầu sinh mổ, nhưng bác sĩ nói tình huống mẹ con cũng không thích hợp để sinh mổ, chỉ có thể sinh thường, ông và bà nội chờ ở bên ngoài đều cảm giác mỗi giây mỗi phút đều là giày vò, có thể tưởng tượng được nỗi đau sinh con mà con bé phải thừa nhận như thế nào.”