Ôn Hinh Nhã đi vào phòng khách, ông nội ngồi trên sô pha đọc báo, Ninh Thư Thiến và bà nội ngồi bên cạnh nói chuyện, Ôn Du Nhã ngồi cạnh ba nói chuyện.
“Ông bà nội, ba, dì Ninh, con đã trở về.” Ôn Hinh Nhã nhàn nhạt chào hỏi bọn họ.
Ninh Thư Thiến là người đầu tiên nói: “Hinh Nhã, đã trở lại rồi!”
Ôn Hinh Nhã lạnh nhạt gật đầu, ánh mắt sâu xa liếc nhìn bà ta một cái rồi rời đi.
Bà cụ Ôn bất mãn nhìn cô: “Mới chỉ ở nhà họ Mạc mấy ngày liền ầm ĩ tai tiếng như vậy, quả thật mất hết mặt mũi của nhà họ Ôn, mày còn có mặt mũi trở về nhà họ Ôn à.”
Ông cụ Ôn dùng ánh mắt sắc bén trừng bà cụ Ôn: “Sao Hinh Nhã không có mặt mũi trở về nhà họ Ôn? Chẳng lẽ nhà họ Ôn không phải nhà của Hinh Nhã à? Chẳng lẽ Hinh Nhã không phải người nhà họ Ôn sao?”
Bà cụ Ôn chạm phải ánh mắt sắc bén của ông cụ, cũng không dám chống đối, nhưng vẫn nói: “Nhà họ Ôn chúng ta không có đứa cháu gái tai tiếng như vậy.”
Ông cụ Ôn mặc kệ bà ta, ôn hòa nhìn về phía Ôn Hinh Nhã cười nói: “Hinh Nhã tới đây, ngồi cạnh ông nội.”
Lần trước ông đến nhà họ Mạc thăm cô một lần, trong thời gian ngắn ngủi như vậy, dường như cô lại thay đổi một ít, cả người càng có vẻ bình tĩnh ung dung.
Ôn Hinh Nhã cười đi qua, ngồi xuống bên cạnh ông cụ Ôn.
Ngẩng đầu liền nhìn thấy ánh mắt ăn thịt người của Ôn Hạo Văn, cô chỉ đáp lại bằng nụ cười lạnh nhạt.
Ôn Hạo Văn lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, ném tờ báo trong tay vào mặt cô: “Mày đã trở về nhà họ Ôn, không còn là con bé nổi loạn trà trộn đầu đường nữa, mỗi một tiếng nói cử động của mày đều đại biểu cho thanh danh của nhà họ Ôn, vậy mà mày vẫn không biết kiểm điểm, làm người ta viết đến khó coi như thế, danh dự của nhà họ Ôn cũng bị ảnh hưởng theo.”
……..
2: Mày còn có mặt mũi trở lại nhà họ Ôn à? Ôn Hinh Nhã vươn tay kéo tờ báo xuống, sắc mặt vô cùng lạnh nhạt.
Ông cụ Ôn nghiêm khắc nói: “Con làm gì thế? Hinh Nhã mới ngồi vào chỗ, con chưa nghe con bé giải thích, đã nói ra lời như vậy với nó, có người ba nào như con không?”
Sắc mặt Ôn Hạo Văn xanh mét: “Ba, sáng hôm nay con đến công ty, người trong công ty đều bàn luận sôi nổi, ngay cả chuyện nhận nhầm Như Nhã trước đó cũng bị lôi ra, nhà họ Ôn chúng ta còn chưa đủ mất mặt sao? Mọi chuyện này đều bởi vì ba, nếu lúc trước không phải ba kiên trì đón nghiệp chướng này trở về thì sẽ không có chuyện hôm nay, ba thương tiếc huyết mạch nhà họ Ôn, đón nó về còn chưa tính, con đề nghị đưa nó ra nước ngoài ba cũng không chịu, bây giờ mọi chuyện thành ra như này, khiến toàn bộ nhà họ Ôn chúng ta đều mất mặt cùng nó.”
Bà cụ Ôn phụ họa: “Hạo Văn nói không sai, từ nhỏ Hinh Nhã đã lưu lạc bên ngoài mười lăm năm ăn không ít khổ, là nhà họ Ôn chúng ta có lỗi với nó, nhưng nó cũng không thích hợp làm cô chủ nhà giàu chân chính, không bằng chúng ta cho Hinh Nhã một số tiền, đưa nó ra nước ngoài, cũng coi như trả xong thân tình máu mủ.”
Ông cụ Ôn đập một cái xuống bàn trà, cái ly trên bàn cũng chấn động theo: “Mệt cho bà còn nói ra lời táng tận lương tâm như vậy.”
Bà cụ Ôn không phục nói: “Sao tôi lại táng tận lương tâm, tôi cũng muốn tốt cho Hinh Nhã, nó bị truyền thông công kích như vậy, đối với nó tốt sao? Nó còn muốn làm người hay không!”
Ôn Hinh Nhã lạnh lùng nhìn vẻ mặt hám lợi tránh hại của nhà họ Ôn, rốt cuộc trong lòng không nổi lên chút gợn sóng nào, có lẽ là sống lại lần nữa, đến cả tình cảm gia đình cô cũng trở nên hờ hững hơn.
Ông cụ Ôn hít sâu một hơi nghiêng đầu nhìn Ôn Hinh Nhã ngồi bên cạnh: “Chuyện trên báo là thế nào?”
Ôn Hinh Nhã nhàn nhạt nói: “Lúc trước ông ngoại đi thành phố Nam tham gia giao lưu, khi cháu đến sân bay đón ông thì ngẫu nhiên quen biết cậu hai nhà họ Từ, ngày hôm qua là sinh nhật cậu ấy, cậu Từ đặt phòng trong Cửu Trọng Thiên, hẹn đám bạn cùng nhau ăn cơm, lúc ấy con cũng ở đó, ăn cơm xong mọi người đều uống say, con đành phải đưa cậu hai Từ về nhà, không hơn.”
Ôn Hạo Văn phẫn nộ ném một quyển tạp chí đến trước mặt cô: “Nói năng bậy bạ, trên ảnh chụp hai đứa thân mật như vậy, còn không hơn.”
Ôn Hinh Nhã tốt tính sửa soạn lại tờ tạp chí đặt lên bàn: “Ba và truyền thông có quan hệ lâu như thế, cũng nên biết loại thủ đoạn dùng góc để quay chụp này của truyền thông, Từ Nhị uống say, con đỡ anh ta lên xe taxi, mặc dù thân mật nhưng hình như ba quên mất con và Từ Thần Vũ vẫn là vị thành niên.”
Ôn Hạo Văn nhất thời nghẹn lời, Ninh Thư Thiến lại nhìn chằm chằm tai trái của Ôn Hinh Nhã: “Hinh Nhã, trên báo nói viên kim cương đỏ trên tai cháu là cậu hai Từ tặng cho cháu, dì thấy viên kim cương này giá trị xa xỉ, cho dù là bạn bè thì tặng đồ quý giá như thế cũng không ổn lắm.”
Quanh co lòng vòng muốn chứng thực quan hệ giữa cô và Từ Thần Vũ, Ôn Hinh Nhã cười khẽ nói: “Chiếc khuyên tai này là Từ Thần Vũ nợ cháu một ân tình, cho nên trả cho cháu, mọi người đều biết nợ ân tình khó trả, anh ta đưa khuyên tai quý giá như thế trả nhân tình cũng không có gì đáng trách.”
Ôn Du Nhã tức giận nói: “Vậy chuyện chị đưa khuyên tai cho cậu hai Từ thì sao, không lẽ chị định nói rằng chiếc khuyên tai kia không phải chị đưa! Tôi biết đó là phụ kiện trong cửa hàng Saint Roland dưới trướng Ôn Thị, chị muốn chối cũng không chối được đâu.”
Ôn Hinh Nhã nhìn thẳng vào mắt Ôn Du Nhã: “Đúng là chiếc khuyên tai đó là tôi tặng, có điều là quà sinh nhật tặng cho cậu hai Từ.”
……
1: Cô Như Nhã tới Ôn Du Nhã tức muốn hộc máu: “Chị căn bản đang cưỡng từ đoạt lý, đưa khuyên tai của mình làm quà sinh nhật cho cậu hai Từ, hành động mờ ám như vậy, chị còn nói giữa hai người không có quan hệ?”
Ôn Hinh Nhã cười như không cười nói: “Chẳng lẽ từ nhỏ đến lớn em Du Nhã chưa từng tặng đồ mình dùng cho người khác sao?”
Ôn Du Nhã dậm chân nói: “Đó rõ ràng không giống nhau.”
Ánh mắt Ôn Hinh Nhã đột nhiên trở nên sắc bén: “Có cái gì không giống nhau, theo ý của tôi chính là giống nhau, chỗ duy nhất không giống chính là có người cứng rắn muốn đổ chậu mực quan hệ giữa tôi và cậu hai Từ có mờ ám lên đầu tôi, cho nên muốn vu oan giá họa không cho tôi nói, thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc*.”
Ôn Du Nhã còn định nói gì nữa, Ninh Thư Thiến lại liếc một cái ngăn cô ta lại: “Cậu hai Từ nổi tiếng là ăn chơi trác táng ở thủ đô, cháu với cậu ta quậy cùng nhau, cũng khó trách báo chí viết khó coi đến vậy.”
Ánh mắt Ôn Hinh Nhã u ám nhìn Ninh Thư Thiến: “Bây giờ có ai mà không bị truyền thông chọc ngoáy, năm đó khi dì Ninh và ba cháu kết hôn, không phải truyền thông cũng đào hết cả quá khứ và gia thế của dì Ninh ra sao, thậm chí còn có lời khó nghe nói dì Ninh thừa dịp lúc mẹ cháu mang thai đã cặp với ba cháu, chẳng lẽ dì Ninh thật sự dây dưa với ba cháu lúc mẹ cháu mang thai sao?”
Chân tướng năm đó người nhà họ Ôn đều biết, Ôn Hinh Nhã lấy chuyện quá khứ của bà ta ra nói, làm bà ta lập tức mất đi lập trường nói chuyện trước mặt người nhà họ Ôn, Ninh Thư Thiến khó chịu giống như nuốt phải ruồi bọ, tủi thân nhìn sang Ôn Hạo Văn.
Sắc mặt Ôn Hạo Văn nghẹn đến đỏ bừng, đúng là năm đó tai tiếng bị đào ra một thời gian, hiện tại bị hậu bối lấy ra nói, mặt mũi của ông ta không qua được, tức khắc thẹn quá thành giận: “Nghiệp chướng, mày nói bậy bạ gì đấy?” Bỗng nhiên lại nhìn ông cụ Ôn nói: “Ba, thừa dịp hiện tại tai tiếng của Hinh Nhã còn chưa lan rộng, chúng ta mau chóng đưa nó ra nước ngoài, lời đồn đại vớ vẩn như vậy cũng sẽ nhanh bình ổn xuống.”
Ôn Hinh Nhã không thèm để ý Ôn Hạo Văn: “Con vừa mới trở lại nhà họ Ôn, vốn dĩ ánh mắt truyền thông đặt trên người con rất bình thường, bọn họ muốn mượn chuyện con về nhà họ Ôn để bịa đặt cũng là bình thường, ba và dì Ninh bởi vì chút việc nhỏ như vậy đã trách con, con thật sự không gánh nổi, ba và dì Ninh cũng không ly hôn bởi lời đồn đại năm đó, hôm nay lại muốn vì chút việc nhỏ bắt gió bắt bóng này muốn đưa con ra nước ngoài, ba và dì Ninh, có phải hai người làm quá rồi không, truyền ra bên ngoài lại nói nhà họ Ôn hám lợi tránh hại.”
Ôn Hạo Văn tức giận đến mặt xanh mét, nhưng lại không nói nên lời.
Sắc mặt Ninh Thư Thiến lại đỏ bừng, muốn nói gì đó nhưng lại mất lập trường, không thể nói cái gì.
Ông cụ Ôn ngồi một bên nhìn thì không khỏi cảm khái, con trai và con dâu đều xem thường Hinh Nhã, có thể nói ra những lời này thì hiểu được tâm tư cô đã sáng như gương rồi: “Hinh Nhã nói rất đúng, chẳng qua là truyền thông bắt gió bắt bóng, không cần phải khẩn trương như vậy.”
“Ba…” Ôn Hạo Văn không cam lòng kêu ông.
Bà cụ Ôn cũng cảm thấy Ôn Hinh Nhã nói có chút đạo lý, cho nên buồn bực không mở miệng.