Chương 60
Từ Thần Vũ nắm tóc nóng nảy nói: “Gọi được rồi!”
Hàn Mặc Phong kỳ quái hỏi: “Sao không nói gì, là Hinh Nhã tức giận mắng cậu à?”
“Không có, đều không có, ngược lại cô ấy còn an ủi bảo tôi đừng để ý, còn nói cô ấy có biện pháp giải quyết, bảo tôi đừng quá lo lắng, yên tâm ngồi ở nhà chờ tin tức của cô ấy, không cần tùy tiện ra cửa.” Từ Thần Vũ đột nhiên gào lên, chợt đứng dậy khỏi sô pha, đá đổ bàn trà trước mặt.
Ông cụ Từ lập tức giận dữ hét lên: “Cháu phát điên cái gì, xảy ra chuyện gì vậy không tự tỉnh lại ngược lại ở nhà tức giận lung tung, cháu cũng chỉ có chút năng lực này thôi, con gái nhà người ta mười lăm tuổi còn biết giải quyết, cháu nhìn lại dáng vẻ không tiền đồ của cháu bây giờ đi.”
Từ Thần Vũ bị mắng đến ngây ngẩn, đờ đẫn đứng đó!
Vẻ mặt ông cụ Từ chỉ hận rèn sắt không thành thép, dáng vẻ vô cùng đau đớn: “Cháu nhìn xem cháu làm chuyện gì rồi, con gái nhà người ta đều bởi vì cháu mà bị liên lụy cho nên mới bị truyền thông công kích.”
Đúng vậy! Đều bởi vì anh ta, nếu không phải làm người khác chụp được ảnh anh ta và Hinh Nhã ở bên nhau, làm sao Hinh Nhã sẽ chịu tai họa bất ngờ này, bị người viết thành như vậy?
Là anh ta làm liên lụy Hinh Nhã!
Từ Thần Vũ đột nhiên chạy ra ngoài cửa.
Hàn Mặc Phong biết anh ta lại xúc động, vội vàng tiến lên kéo anh ta lại: “Từ Nhị, cậu bình tĩnh một chút được không?”
“Tôi không có trách nhiệm, tôi không có năng lực, xuất hiện chuyện như vậy tôi cũng chỉ có thể trốn sau lưng con gái, tôi không thể ra mặt thay Hinh Nhã, thì tôi cũng phải xả giận lên mấy tòa soạn báo hại Hinh Nhã thay cô ấy chứ!” Từ Thần Vũ đẩy tay Hàn Mặc Phong ra, giận dữ hét lên.
Ông cụ Từ tức giận đến sắc mặt xanh mét: “Cháu trở về cho ông, cái đồ ngu ngốc, cũng không nghĩ xem cháu làm như vậy có thể tạo được tác dụng gì, ngược lại đẩy cô nhóc nhà họ Ôn kia lên đầu sóng ngọn gió, cháu muốn hại chết con bé à?”
Quả nhiên, ông vừa nói như vậy, Từ Thần Vũ bực bội dừng bước, dường như ngoan cố gầm lên: “Cái này không được, cái kia cũng không được, rốt cuộc cháu phải làm thế nào mới giúp được Hinh Nhã?”
Ông cụ Từ khẽ thở dài: “Chuyện này cũng không thể trách cháu, là có người muốn đối phó Ôn Hinh Nhã, cho nên mới dựa vào thanh danh thối nát của cháu, cháu đừng đi đâu, càng không cần đi tìm con bé, mấu chốt việc này vẫn là ở chỗ Ôn Hinh Nhã, xem con bé xử lý thế nào, ông gọi điện cho mấy toà soạn thân quen, để bọn họ xóa tin tức đi.”
Từ Thần Vũ vừa rồi vô cùng tức giận, cho nên mới không nghĩ tới chuyện này, lúc này được ông nội cảnh tỉnh, liền hiểu ẩn tình trong đó: “Cảm ơn ông nội, cháu gọi điện cho Hinh Nhã, hỏi dự định của cô ấy, xem có thể hỗ trợ gì không.”
Ông cụ Từ hài lòng gật đầu, cuối cùng cũng hiểu ra, có điều ông cảm thấy rất hứng thú với cô bé lưu lạc mười lăm năm bên ngoài kia của nhà họ Ôn, Mặc Phong là đứa nhóc có tâm tư tinh tế, nhắc tới Ôn Hinh Nhã cũng mang theo vẻ thân thiết, có thể tưởng tượng được hẳn là đứa bé kia không kém bao nhiêu.
…………..
1: Mày còn có mặt mũi trở lại nhà họ Ôn à? Xảy ra chuyện như vậy, đương nhiên Ôn Hinh Nhã phải cho nhà họ Ôn một câu trả lời, cho nên Ôn Hinh Nhã nói chuyện với Từ Thần Vũ xong liền gửi tài liệu Tư Diệc Diễm điều tra được cho anh ta, dặn dò anh ta chuyện cần phải làm, rồi chuẩn bị đến nhà họ Ôn.
“Có lẽ nhà họ Ôn bên kia không dễ nói chuyện, ông trở về cùng con vậy!” Ông cụ Mạc nhắc tới nhà họ Ôn, sắc mặt có chút không vui, hiển nhiên rất không thích người nhà họ Ôn.
“Ông ngoại, cháu cần phải đối mặt với người nhà họ Ôn, cho nên phải tự cháu đi ứng phó.” Ôn Hinh Nhã biết từ khi mẹ khó sinh qua đời, sau đó ba cưới Ninh Thư Thiến, ông ngoại càng không muốn dính dáng đến nhà họ Ôn.
Mặc dù ông cụ Mạc vui khi cô đều biết chủ trương mọi chuyện, nhưng tính tình tự gánh vác mọi chuyện của cô vẫn làm ông rất không hài lòng: “Cháu không được quên, cháu cũng chỉ là một cô gái mười lăm tuổi, xảy ra chuyện như vậy, trốn dưới đôi cánh của người thân mới tính là bình thường.”
“Ông ngoại, cháu đã biết, cháu cũng không phải loại người không biết tự lượng sức mình, cháu về nhà họ Ôn chẳng qua chỉ muốn thử thái độ của ông nội, thái độ của ông ấy có thể quyết định xem cháu làm chuyện này đến bước nào.” Ôn Hinh Nhã nói ra mục đích của mình.
Ông cụ Mạc không khỏi than thầm, dù sao quan tâm quá sẽ bị loạn, đứa nhỏ này còn nhỏ tuổi đã suy nghĩ cẩn thận, nào cần ông tới lo lắng: “Một khi đã như vậy, ông bảo bác Trương đưa cháu đi.”
“Vâng!” Ôn Hinh Nhã gật gật đầu.
Bác Trương đưa cô đến cửa nhà họ Ôn, từ khi rời khỏi nhà họ Ôn đến chỗ ông ngoại ở đã được hơn một tháng, lần này là lần đầu tiên cô về nhà cũ nhà họ Ôn từ khi đến ở chỗ ông ngoại, một loại cảm giác thản nhiên xa lạ làm lòng cô càng hững hờ hơn.