Đêm qua Từ Thần Vũ say bí tỉ nên ngủ rất say, sáng sớm bị tiếng chuông điện thoại như đoạt hồn ầm ĩ đến bực bội, anh ta không chút do dự tắt di động đi, tiếp tục vùi đầu vào ngủ.
Chỉ tiếc người gọi điện cũng không buông tha cho anh ta, di động không gọi được máy điện thoại bàn trong phòng anh ta lại điên cuồng vang lên, cậu Từ đầu đau muốn nứt, duỗi tay rút dây điện thoại ra, rốt cuộc trong phòng cũng yên tĩnh.
Cho rằng mình có thể tiếp tục ngủ bù, ai ngờ chẳng được bao lâu thì “cốc cốc cốc” tiếng gõ cửa vang lên, cậu Từ bực bội xốc chăn lên, vọt tới cửa kéo cửa phòng ra, mở miệng mắng to: “Ai? Mẹ nó, thiếu đạo đức như vậy, sáng sớm tinh mơ quấy nhiễu giấc ngủ của người ta, còn muốn cho người ta sống không hả!”
Hàn Mặc Phong ném một đống báo trong lòng vào người anh ta: “Tự cậu xem có chuyện gì đi, xem cậu còn có thể ngủ được không.”
Vẻ mặt Từ Thần Vũ khó hiểu, nghi ngờ liếc nhìn Hàn Mặc Phong một cái, sau đó mới lấy một quyển tạp chí ra đọc: Cực phẩm ăn chơi trác táng của hủ đô VS cô chủ bất lương mất tích mười lăm năm!!!
Bên trên tạp chí đăng đầy ảnh chụp thân mật của anh ta và Ôn Hinh Nhã ở Cửu Trọng Thiên tối hôm qua, bởi vì góc chụp, mỗi tấm ảnh đều vô cùng thân mật, dường như quan hệ giữa hai người đã đạt tới chỗ cấm kỵ nào đó, phần lớn trong tạp chí đều nói anh ta ăn chơi trác táng thế nào, còn đăng rất nhiều ảnh khó coi trước kia của anh ta, dựa vào danh tiếng ăn chơi trác táng của anh ta để nói ngưu tầm ngưu mã tầm mã, ám chỉ hành vi của Ôn Hinh Nhã rối loạn, đức hạnh thiết sót, phẩm chất bại hoại.
Sắc mặt Từ Thần Vũ trở nên vô cùng khó coi, xem từng quyển tạp chí một, xem xong lại đi đọc báo, gần như tất cả nội dung của mấy tờ báo đều na ná nhau, lợi tiếng tăm ăn chơi của anh ta tới hãm hại Ôn Hinh Nhã.
“Đúng là hùa nhau vào nói bậy.” Từ Thần Vũ tức giận mạnh mẽ ném tờ báo trên tay xuống đất, lại nổi giận đùng đùng nhặt tờ báo trên đất lên điên cuồng xé rách: “Đám truyền thông này căn bản đang bẻ cong sự thật, ác ý hãm hại, rốt cuộc Hinh Nhã đắc tội bọn họ ở chỗ nào, mà bọn họ dùng lời nói ác độc như vậy nói Hinh Nhã chứ?”
Hàn Mặc Phong vội vàng trấn an: “Từ Nhị, cậu bình tĩnh một chút, nổi giận không giải quyết được vấn đề.”
“Cậu bao mình bình tĩnh thế nào được, rốt cuộc Hinh Nhã đã làm sai cái gì mà bị người chà đạp như thế, ông đây đánh chết đám chó chết này…” Từ Thần Vũ giống như một trận gió chạy xuống dưới tầng.
Hàn Mặc Phong vội vàng đuổi theo giữ chặt tay anh ta: “Từ Nhị, cậu đừng xúc động, trước tiên gọi điện cho Hinh Nhã đã.”
Lúc này Từ Thần Vũ mới phản ứng lại, cầm lấy điện thoại của Hàn Mặc Phong gọi điện, điện thoại vẫn luôn bận, anh ta không ngừng gọi tới….
Hàn Mặc Phong và Từ Thần Vũ lôi lôi kéo kéo cãi vã kinh động đến người nhà họ Từ, mẹ Từ vội vàng đi tới nói: “Làm sao vậy, sáng sớm tinh mơ cáu kỉnh lớn như vậy?”
Người nhà họ Từ cũng nhìn thấy tin tức sáng nay, chẳng qua anh ta ba ngày hai lần lên báo cũng không phải chuyện gì lạ lùng, mặc dù cảm thấy lần này ầm ĩ có chút lớn, nhưng người nhà họ Từ chỉ coi như có người lợi dụng Thần Vũ hãm hại Ôn Hinh Nhã, cho nên không để ý.
Hàn Mặc Phong bất đắc dĩ nói: “Ngày hôm qua Từ Nhị ăn sinh nhật, hẹn chúng cháu đến Cửu Trọng Thiên tụ tập, cô chủ mất tích mười lăm năm kia của nhà họ Ôn cũng đến, hình như Từ Nhị rất thích cô ấy, buổi tối mọi người đều uống say, Hinh Nhã giúp Thiên Du đưa mọi người về, sau đó mới đưa Từ Nhị về nhà, ai biết….”
Hàn Mặc Phong nói làm người nhà họ Từ đều trợn mắt nhìn nhau.
……
2: Ông đây đánh chết đám chó chết này
Từ Thần Vũ không ngừng gọi điện cho Ôn Hinh Nhã, điện thoại vẫn đang bận, anh ta bực bội đi tới đi lui trong phòng khách, không ngừng vò đầu bứt tóc.
Thật lâu sau rốt cuộc cũng gọi được, nghe được giọng của Ôn Hinh Nhã, cổ họng Từ Thần Vũ lại nghẹn lại, không nói nên lời.
Ôn Hinh Nhã bởi vì thanh danh xấu xa của anh ta mà bị liên lụy, cho nên mới bị truyền thông công kích như vậy, anh ta chưa từng nghĩ đến hành vi ăn chơi trác táng của mình sẽ liên lụy đến người khác, hơn nữa còn là người mình để ý.
Nghe thấy Ôn Hinh Nhã quan tâm hỏi han trong điện thoại, thế mà anh ta có một loại cảm giác tự biết xấu hổ, giống như không thể đối diện với cô, anh ta đột nhiên thở hổn hển một hơi mới cúp máy.
Hàn Mặc Phong quan tâm nói: “Không gọi được sao?”