⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Hinh Nhã ngẩn ra: “Về tin tức hôm nay?”
 
Về chuyện tờ báo viết tai tiếng của cô, anh cũng đã điều tra qua, động tác nhanh chóng như vậy quả thật nhanh đến nỗi làm anh kinh hãi, đây là thế lực lớn mạnh thế nào có thể làm ra được.
 
“Ừm!” Tư Diệc Diễm giao túi văn kiện trong tay cho cô.
 
Ôn Hinh Nhã duỗi tay nhận lấy, mở túi văn kiện ra nhìn tư liệu bên trong, rất nhanh liền cau mày lại: “Tòa soạn báo Thiên Dương?”
 
2: Anh… Đang ghen à?  
Cái tên toàn soạn Thiên Dương này Ôn Hinh Nhã cũng không xa lạ, đời trước bất cả là tin tức gì về cô, đều có một phần của tòa soạn Thiên Dương, lý do cô có ấn tượng sâu sắc về tòa soạn này là bởi vì họ đưa một tin tức rồi bị kiện tụng, chọc phải mười nghệ sĩ nổi tiếng trong giới kết hợp kiện lên tòa.
 
“Về chuyện tai tiếng của em là do tờ báo Thiên Dương này truyền ra ngoài, gần như trong một đêm tòa soạn báo lớn lớn bé bé trong thủ đô đều nhận được email có tin tức như vậy, tôi tìm người đi điều tra riêng tòa soạn báo này.” Tư Diệc Diễm nghe giọng điệu của cô giống như đã biết tòa soạn Thiên Dương này, nhưng mà toà soạn này mới thành lập mới có mấy ngày, cô biết được từ chỗ nào.
 
“Tư liệu rất kỹ càng!” Ôn Hinh Nhã cẩn thận lật xem tư liệu về tòa soạn Thiên Dương, ánh mắt dừng trên tên của tổng biên tập Dương Sùng Quang, cẩn thận xem sở thích thường ngày của ông ta, còn có những người phụ nữ ông ta từng lên giường.
 
Tư Diệc Diễm nhàn nhạt nói: “Ừm, có thể điều tra được cũng chỉ có bấy nhiêu, hy vọng có thể giúp được em.”
 
Thật ra nếu có thể, anh rất hy vọng giúp cô giải quyết chuyện này, dù sao anh cũng không muốn cô gái mình thích truyền tai tiếng với người đàn ông khác. Nhưng cô cần phải lớn mạnh, không phải là đàn ông che mưa chắn gió cho cô, mà là loại lớn mạnh tự mình nắm giữ vận mệnh.
 
Trong lòng Ôn Hinh Nhã đã có ngọn ngành, cất tài liệu đi nói: “Cảm ơn anh, tư liệu anh điều tra đã giúp tôi rất nhiều.”
 
Vốn dĩ trong lòng cô còn chưa có biện pháp giải quyết, lúc này nhìn thấy phần tư liệu này, trong lòng đã có phương pháp đối phó, lần này nhất định cô phải kéo xuống một miếng thịt từ trên người Ninh Thư Thiến mới được.
 
“Tôi giúp em chuyện lớn như vậy, có phải em nên giải thích với tôi chuyện Từ Thần Vũ là như thế nào không?” Cô là một cô gái thông minh, anh chỉ cần làm thỏa đáng chuyện khi cô cần, cô sẽ có thể xử lý mọi thứ hoàn mỹ.
 
Tư Diệc Diễm nhìn sườn mặt xinh đẹp có chút mất hồn của cô, trên lỗ tai cô đang đeo khuyên tai của Từ Thần Vũ, trên lỗ tai Từ Thần Vũ đeo khuyên tai cô đích thần đeo lên, giữa bọn họ giống như có một loại ăn ý trời sinh, là thứ anh làm thế nào cũng không chen vào được.
 
Ôn Hinh Nhã không ngờ anh lại nói như vậy, theo bản năng bật thốt lên: “Anh… Đang ghen à?”
 
Vừa dứt lời, Ôn Hinh Nhã thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi mình, tại sao cô có thể nói ra lời ái muội không rõ thế chứ.
 
Tư Diệc Diễm bước đến trước mặt cô, vươn tay kéo cô vào lòng, giọng nói mát lạnh mang theo cả sự nặng nề: “Ôn Hinh Nhã, em là một cô gái thông minh, đôi mắt này của em…” Anh duỗi tay nhẹ nhàng vuốt ve mí mắt cô: “Có thể nhìn thấu linh hồn người khác.”
 
Cho nên, đương nhiên cũng có thể nhìn ra tâm tư của anh.
 
Giữa mí mắt mang theo cảm xúc nóng rực, làm tim Ôn Hinh Nhã bỗng nhiên đập loạn nửa nhịp, cô hơi nghiêng đầu tránh đi ngón tay anh, lòng cũng mềm mại xuống: “Tôi và Từ Thần Vũ không phải loại quan hệ này.”
 
Cô không biết tại sao phải giải thích với anh, nhưng anh giúp cô như vậy, vì muốn đúng tình hợp lý nhận được một lời giải thích từ cô, cô phát hiện mình không thể nào từ chối.
 
Trong mắt Tư Diệc Diễm ấn náu muôn vàn mỹ lệ, tất cả lộng lẫy giống như pháo hoa phía chân trời xa xôi, vào lúc bất an hoang vắng, phát ra ánh sáng chói lóa: “En nói cái gì, tôi cũng tin tưởng!”
 
………
1: Ông đây đánh chết đám chó chết này  
⬅ Trước Tiếp ➡