Chương 57
Sắc mặt Ôn Du Nhã cứng đờ: “Mẹ, mẹ cũng biết ngày thường ông bà nội luôn đối xử không nóng không lạnh với con, con…”
“Muốn đạt được mục đích, đầu tiên là nhẫn nại, có thể nhẫn nại thì nhẫn nại, như vậy con đã thành công một nửa.”
Ôn Du Nhã gật đầu: “Để con thử xem.”
Trong lòng Ninh Thư Thiến thầm than, nhiều ngày Hạ Như Nhã chạy tới đại trạch nhà họ Ôn, đánh chủ ý chính là nhân cơ hội này lấy lòng hai ông bà, Ôn Hinh Nhã quá loạn, so với Hạ Như Nhã cao quý ưu nhã lập tức thành hai bên đối lập, so sánh hai người, đương nhiên lòng hai ông bà sẽ hướng về Hạ Như Nhã đã nuôi dưỡng mười hai năm.
……
1: Anh… Đang ghen à?
Ăn xong bữa sáng, Ôn Hinh Nhã gọi điện cho Khâu Dật Phàm, nhờ anh ta giới thiệu một thám tử tư có quan hệ khá thân thiết với văn phòng luật sự Siêu Phàm, theo dõi chặt chẽ nhất cử nhất động của Ninh Thư Thiến và Hạ Như Nhã, dù sao làm luật sư cũng sẽ có lúc qua lại mật thiết với thám tử tư.
Cúp máy, Âu Dương Phong, Chu Thiên Du, ông Đỗ, Đỗ Nhược đều lần lượt gọi điện tới an ủi cô, Chu Thiên Du còn nói muốn ra mặt làm sáng tỏ hộ cô, có điều bị cô ngăn cản, chuyện này cô muốn tự mình xử lý, cô trở lại nhà họ Ôn lâu như vậy, cũng nên lộ mặt tham gia vào cái vòng tròng này rồi.
Ôn Hinh Nhã cất di động đi liền nhìn thấy Tư Diệc Diễm đứng dưới tán cây hoa quỳnh, lưng anh rất thẳng, dường như chứa một sức mạnh rất cứng cỏi, áo sơ mi trắng không dính một hạt bụi, ánh mặt trời chiếu lên người anh, lưu lại bóng loang lổ trên sơ mi trắng của anh, hoa quỳnh rực rỡ cũng không sánh bằng một nửa sự sạch sẽ trong trẻo của anh, cô không khỏi nhìn đến ngẩn người.
Tư Diệc Diễm nhìn thấy cô đứng bên cửa sổ, đột nhiên đi đến cạnh cửa sổ, xoay người một cái liền vào phòng cô.
Cũng chỉ trong nháy mắt, chờ Ôn Hinh Nhã phản ứng lại, cô theo bản năng hoảng sợ: “Anh làm gì đấy? Anh đi ra ngoài đi, ai cho phép anh tùy tiện vào phòng tôi? Chẳng lẽ không có ai nói cho anh không thể tùy tiện vào phòng của con gái à?”
Khóe miệng Tư Diệc Diễm mang theo ý cười nghiền ngẫm: “Không cần khẩn trương như vậy, không phải tôi chưa từng vào phòng em, nếu em quên mất, tôi có thể nhắc nhở em, ngày hôm qua….”
Ôn Hinh Nhã nghiến răng nghiến lợi, vốn dĩ ngày hôm qua anh chỉ đỡ cô vào phòng, xả nước tắm cho cô, nhưng từ trong miệng anh nói ra, giống như tối hôm qua bọn họ có cái gì đó vậy.
Tư Diệc Diễm cười nói: “Trừng tôi làm gì, tôi chỉ muốn nói đêm qua em ngủ ngon không? Sáng nay ngủ dậy có cảm thấy không thoải mái không?”
Ôn Hinh Nhã trừng anh, trong lòng đầy tức giận: “Cảm ơn, tôi rất tốt!”
Tư Diệc Diễm cười nói: “Không có việc gì là tốt rồi, chỉ sợ đêm qua em hóng gió lạnh, hôm nay sẽ cảm mạo.”
“Cơ thể của tôi rất tốt, không cần anh lo lắng.” Giọng điệu Ôn Hinh Nhã lạnh lẽo, hiển nhiên vẫn còn để ý chuyện anh tự tiện xông vào phòng mình.
Tư Diệc Diễm cười nhẹ: “Đồ không lương tâm này, đêm qua không biết ai nôn lên cả người tôi, không biết vì ai mà tôi còn phải bưng trà đổ nước, hôm nay chỉ chớp mắt liền trở mặt không nhận người?”
Giọng nói trầm thấp, mang theo ý cười, làm lỗ tai Ôn Hinh Nhã hơi nóng: “Ai không lương tâm, anh đừng nói hươu nói vượn, ai bảo anh tùy tiện đi vào phòng tôi.”
Tư Diệc Diễm đột nhiên giương mắt nhìn cô, Ôn Hinh Nhã cứ như vậy không kịp phòng bị nhìn vào mắt anh, ánh mắt anh vừa sâu vừa nóng bỏng, trong nháy mắt nở rộ ra vẻ đẹp hừng hực khí thế, đẹp đến nỗi cô quên mất hô hấp.
“Anh…. Anh tìm tôi có chuyện gì?” Ôn Hinh Nhã nghiêng mặt đi không nhìn anh.
“Tôi tra được một vài thứ thú vị, có muốn nhìn một chút không?” Ánh mắt Tư Diệc Diễm dừng trên lỗ tai trái của cô, anh nhớ rõ cái khuyên tai này, từ lần trước cô đến sân bay đón ông cụ Mạc trở về, vẫn luôn đeo nó chưa từng gỡ xuống.