⬅ Trước Tiếp ➡
 
“Như vậy còn được.”
 
Ninh Thư Thiến nghe thấy ông ta nói vậy liền biết yêu cầu của mình có cách để đạt được, trong lòng không khỏi vui vẻ: “Tổng biên tập Dương, nhận tiền của người làm việc thay người, quy củ trong đây ông rõ ràng chứ!”
 
Tổng biên tập Dương biết điều, vội vàng nói: “Đương nhiên rõ ràng, bà Ôn cứ yên tâm, đương nhiên tôi sẽ giữ kín như bưng, sẽ không lộ ra chuyện của bà, sau khi nhận được tiền sẽ cao chạy xa bay, không bao giờ xuất hiện trước mặt bà nữa.”
 
Ninh Thư Thiến rất hài lòng với sự biết điều của ông ta: “Một khi đã như vậy, tôi chờ tin tốt của ông.”
 
Ninh Thư Thiến cúp máy, Ôn Du Nhã vội vàng hỏi: “Mẹ, chuyện tiến hành thế nào?”
 
Ôn Du Nhã nghĩ đến ngày đó ở cửa hàng của Saint Roland, Ôn Hinh Nhã ngược sáng đi tới phía cô ta, giống như mọi ánh áng rực rỡ đều tụ trên người cô, cô ta cần phải ngẩng đầu lên mới có thể chiêm ngưỡng được vẻ đẹp của cô, cô đứng trước mặt cô ta, bóng tối bao phủ toàn thân cô ta, giống như bao phủ cả thế giới của cô ta.
 
Một phút kia, cô ta bỗng hiểu ra, Ôn Hinh Nhã chính là khắc tinh trong đời cô ta.
 
Khóe mắt Ninh Thư Thiến hơi cong lên, mang theo ý cười đắc ý: “Yên tâm đi, tổng biên tập Dương bên kia không có vấn đề gì.”
 
Vẻ mặt cấp bách của Ôn Du Nhã lập tức biến thành sung sướng và nham hiểm: “Mẹ, lần này nhất định con phải làm con tiện nhân Ôn Hinh Nhã kia thân bại danh liệt.”
 
Ninh Thư Thiến cười nói: “Nếu không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng.”
 
…….
2: Khiến cho nó thân bại danh liệt, bị nghìn người chỉ trỏ  
Ôn Du Nhã còn có chút do dự: “Mẹ, chúng ta bôi nhọ danh tiếng của Ôn Hinh Nhã như vậy, sẽ khiến ông bà nội thật sự sẽ không nhận cô ta sao? Dù sao cô ta cũng là huyết mạch duy nhất của nhà họ Ôn, từ trước đến nay ông nội lại coi trọng huyết mạch, nhỡ đâu…”
 
“Đứa ngốc, cho dù nhà họ Ôn coi trọng huyết mạch cũng không thay đổi được bản tính lấy lợi ích làm đầu có trong xương cốt bọn họ, nếu ông nội con không chướng mắt quá khứ của Ôn Hinh Nhã, chúng ta cũng sẽ không dễ dàng đuổi nó ra khỏi nhà họ Ôn, ba con thì càng không cần phải nói, từ trước đến nay coi trọng mặt mũi nhất, danh tiếng Ôn Hinh Nhã bại hoại, liên lụy tới danh dự nhà họ Ôn, người đầu tiên từ bỏ nó chính là ba con, bà nội từ trước đến nay cưng chiều ba con, nhất định sẽ đứng về phía ba con, mẹ lại thổi gió bên gối với ông ấy nữa, làm hội đồng quản trị tập đoàn Ôn Thị đứng ra thuyết phục ông nội con, còn cái gì không làm được.”
 
Vốn dĩ bà ta chuẩn bị dần dần nuôi hỏng đứa con của Mạc Vân Dao, khiến cho nó tự sa ngã, sa đọa không lối thoát, từng chút từng chút tra tấn nó, khiến nó bị người người giẫm đạp chà đạp, không có tôn nghiêm, cuối cùng lại làm nó thân bại danh liệt, đẩy mạnh nó xuống vực sâu, nhưng mà chuyện ra ngoài dự kiến của bà ta, con tiện nhân Ôn Hinh Nhã kia lại khó dây dưa hơn trong tưởng tượng, khiến bà ta không thể không nhanh chóng ra tay.
 
“Mẹ, sao hội đồng quản trị lại tham dự vào việc riêng của nhà họ Ôn chúng ta?” Ôn Du Nhã không thể tin được trừng mắt.
 
“Nhà họ Ôn là cổ đông lớn của tập đoàn Ôn Thị, ông nội con đảm nhận chức vị chủ tịch tập đoàn Ôn Thị, nếu tai tiếng của Ôn Hinh Nhã ầm ĩ lớn, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến danh dự nhà họ Ôn, tự nhiên sẽ ảnh hướng đến danh dự tập đoàn Ôn Thị cũng như giá cổ phiếu, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, cái gọi là môi hở răng lạnh chính là đạo lý này, bất lợi đến lợi ích của hội đồng quản trị, sao người trong hội đồng quản trị lại khoanh tay đứng nhìn được.” Vật hợp theo loài, người phân theo nhóm, đám cổ đông kia của tập đoàn Ôn Thị đều coi trọng tài tiền, rất dễ dàng kích động lợi dụng.
 
Lúc này Ôn Du Nhã mới yên tâm: “Mẹ, mẹ thật lợi hại.”
 
“Bây giờ mới biết mẹ lợi hại?” Ninh Thư Thiến liếc xéo cô ta.
 
Ôn Du Nhã cười hì hì nói: “Mẹ, mẹ là người mẹ lợi hại nhất thế giới này, Ôn Hinh Nhã cho rằng mình trốn đến nhà họ Mạc thì chúng ta sẽ không có cách đối phó cô ta, nhưng gừng càng già càng cay, mẹ nói chúng ta không được hành động thiếu suy nghĩ chậm rãi đợi thời cơ, làm Ôn Hinh Nhã buông lỏng phòng bị, lại quá đúng, quả nhiên khiến chúng ta nắm được nhược điểm của cô ta, tăng thêm điểm lợi dụng.”
 
“Cho nên, chơi miệng lưỡi nhất thời có lợi ích gì, cũng sẽ không mọc thêm một miếng thịt, mấu chốt vẫn phải xem cuối cùng, con chính là quá xúc động, về sau cần phải sửa tính tình này đi.” Ninh Thư Thiến thấm thía nói với cô ta.
 
Ôn Du Nhã thỏa thuê đắc ý trả lời: “Mẹ, con đã biết!”
 
“Tai tiếng của Ôn Hinh Nhã lan tràn, con đừng cả ngày chạy loạn bên ngoài, ở bên cạnh ông bà nội nhiều một chút, hiện giờ Như Nhã trở về nhà họ Hạ, Ôn Hinh Nhã lại như vậy, hai người không có ai dựa vào, là thời cơ tốt để con chen chân.”
⬅ Trước Tiếp ➡