Chương 53
“Á!” Ôn Hinh Nhã kêu lên, theo bản năng vươn tay bám lấy vai anh, cảm giác hơi mát lạnh lại nóng lên: “Tư Diệc Diễm, anh làm gì thế, mau thả tôi xuống, tôi tự đi được!”
Trong mắt Tư Diệc Diễm hiện lên màu sắc mỹ lệ: “Không cần khách khí, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức thôi.”
“Ai khách khí với anh, tôi bảo anh thả tôi xuống, anh có nghe không?” Ôn Hinh Nhã trừng anh, duỗi tay đẩy ngực anh, nào biết anh nhìn qua rất gầy nhưng cơ ngực lại vô cùng rắn chắc, căn bản không đẩy được.
Lăn lộn như vậy, Tư Diệc Diễm đã bế cô vào phòng, đi thẳng vào phòng tắm, đặt cô ngồi xuống ghế bên ngoài phòng tắm nói: “Được rồi, tôi thả em xuống.”
Ôn Hinh Nhã tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, mạnh mẽ trừng anh.
Tư Diệc Diễm cười nói: “Em đợi một chút, tôi xả nước ấm cho em tắm, em vừa mới hóng gió lạnh, tắm nước ấm ngày mai mới không cảm lạnh.”
Anh săn sóc tỉ mỉ làm trái tim Ôn Hinh Nhã hơi run rẩy, có một loại cảm thụ khác thường làm cô có chút vô lực chống đỡ, vội vàng ném suy nghĩ trong lòng đi: “Cảm ơn, phiền anh rồi.”
Tư Diệc Diễm không để ý lời nói xa cách của cô, xoay người vào phòng tắm xả nước tắm cho cô.
Tiếng nước ào ào vang lên trên phòng tắm.
Một lát sau Tư Diệc Diễm đi ra khỏi phòng tắm: “Nước xả xong rồi, tôi bỏ thêm tinh dầu oải hương, có thể thư giãn thần kinh, thả lỏng cơ thể, có lợi cho giấc ngủ!”
“À! Được!” Nghe giọng nói mát lạnh của Tư Diệc Diễm làm Ôn Hinh Nhã có loại cảm giác rối bời, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn anh.
Sau khi Tư Diệc Diễm rời đi, Ôn Hinh Nhã đột nhiên thở dài nhẹ nhõm một hơi, phòng tắm của cô rộng khoảng sáu mươi mét vuông, nhưng mà ở cùng một phòng với Tư Diệc Diễm lại khiến cô có loại cảm giác chật chội nhỏ hẹp, dường như hô hấp cũng đè nén hơn.
Cô chậm rãi đi vào phòng tắm, cởi quần áo đi vào bồn tắm, cơ thể nóng nảy vừa được nước ấm bao quanh, hương oải hương ngào ngạt quanh quẩn bên mũi, làm cô không khỏi thoải mái than nhẹ một tiếng: “Aizz! Thật thoải mái!”
Ôn Hinh Nhã ngâm đến khi da thịt mềm nhũn, không không khỏi nghĩ tới “Trường Hận Ca” của Bạch Cư Dị: Xuân hàn tứ dục Hoa Thanh trì, ôn tuyền thuỷ hoạt tẩy ngưng chi. Thị nhi phù khởi kiều vô lực, thuỷ thị tân thừa ân trạch thì*.
Ôn Hinh Nhã vội vàng lắc đầu bỏ đi suy nghĩ miên man: “Phì phì phì! Cái gì mà thấm nhuần ơn vua chứ, với cái cơ thể nhỏ bé này, còn chưa thành niên đâu!”
(*Dịch nghĩa: Tiết xuân lạnh, được tắm ở hồ Hoa Thanh. Suối ấm, nước trơn dội trên da trắng mịn như mỡ đông. Thị tỳ nâng dậy, yếu mềm như không còn sức nữa, ấy là lần đầu tiên được thấm nhuần ơn vua.)
1: Sức mạnh truyền thông
“Chào buổi sáng ông ngoại, bác Trương, mẹ Khương, mẹ Hà!” Chạy bộ xong, Ôn Hinh Nhã đi tắm một cái, cả người thoải mái đi vào phòng khách, nhờ phúc của Tư Diệc Diễm, mặc dù đêm qua cô hóng gió lạnh, nhưng không bị cảm mạo.
Không khí trong phòng khách có chút quái dị, ông cụ Mặc cầm báo, sắc mặt vô cùng u ám: “Ngày hôm qua con nói bạn con sinh nhật chính là nói cậu Từ Thần Vũ của nhà họ Từ?”
“Đúng vậy ạ! Ngày hôm qua Từ Nhị còn dẫn con đi làm quen không ít người trong giới, mọi người chung đụng cũng không tồi.” Ôn Hinh Nhã khó hiểu trả lời, ông ngoại chưa bao giờ hỏi cô việc cá nhân, tại sao đột nhiên lại hỏi cái này.
Sắc mặt ông cụ Mạc càng thêm tối tăm, đưa tờ báo trong tay cho cô: “Tự con xem đi!”
Ôn Hinh Nhã nhận tờ báo, liền thấy đầu trang ghi tiêu đề rung động: “Cô chủ nhà họ Ôn đi club với cậu hai nhà họ Từ!!!”