Chương 52
Ôn Hinh Nhã nhăn mũi, nghiêng đầu suy ngẫm, sau đó lắc đầu nói: “Không cần, tôi khát nước, tôi muốn uống nước!”
Tư Diệc Diễm cưng chiều xoa xoa tóc cô nói: “Được, tôi lập tức đi rót nước cho em, lại làm cho em một cốc nước ép cà chua, nếu không buổi sáng ngày mai em rời giường nhất định sẽ đau đầu.”
“Ừm, được!” Ôn Hinh Nhã gật đầu, dường như giọng nói trong trẻo của Tư Diệc Diễm vang lên tai cô, giống như có thể tản mát ra hương trúc thanh nhã mát lạnh.
Thật ra cô uống không ít rượu, nhưng đời trước say rượu rèn ra được tửu lượng, chút rượu này đối với cô mà nói thì không tính là gì, chẳng qua có thể là vừa hóng gió, cho nên cảm thấy hơi say.
Ôn Hinh Nhã ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đêm, bầu trời đêm tháng năm luôn sâu thẳm, sao trên trời từng chấm nho nhỏ, có một loại yên bình không nói nên lời.
Tựa như cảm giác Tư Diệc Diễm cho cô, rõ ràng cảm giác như giơ tay là có thể với tới, nhưng cố tình có thể cảm nhận được sự bí ẩn khó giải trên người anh, thần bí như bầu trời đêm này, làm người ta vĩnh viễn mơ mộng.
Đang nghĩ, Tư Diệc Diễm đã đi tới chỗ cô.
Trong bóng đêm u ám, bóng dáng anh có vẻ âm u, có thể là bởi vì khí thế trên người anh quá mạnh mẽ, dường như bóng đêm u ám biến thành bối cảnh cho anh, khiến anh càng thêm thần bí khó lường.
Bóng đêm tối tăm, đôi mắt bởi vì cồn mà ướt át của cô có vẻ đặc biệt rực rỡ, chớp chớp mang theo sự trẻ con và hồn nhiên, lóa mắt giống như ngôi sao trên bầu trời, đột nhiên anh cảm thấy cô như vậy có chút ngây thơ, nhưng đáng yêu muốn chết.
Ôn Hinh Nhã nhận lấy nước cà chua anh đưa tới, đưa lên mũi ngửi, một mùi chua chua xông vào mũi, sau đó bụng cô bỗng nhiên nhộn nhạo buồn nôn, cả người không khống chế được nôn ra, vừa lúc nôn lên trên người Tư Diệc Diễm đang ngồi xổm trước mặt cô.
“Ọe!” Ôn Hinh Nhã lại nôn ra lần nữa, gần như nôn ra hết đồ trong bụng, lúc này mới cảm thấy thoải mái hơn một ít, trên người cũng không khó chịu vậy nữa.
………
2: Tôi bảo anh thả tôi xuống, anh có nghe thấy không
“Thế nào, sau khi nôn ra có cảm thấy thoải mái hơn không?” Tư Diệc Diễm không ngừng vỗ lưng cô, giúp cô thuận khí.
“Tôi không sao, đã khá hơn nhiều!” Ôn Hinh Nhã thở hổn hển một lúc, lúc này mới đỡ hơn, quanh mũi đều là mùi chua chua của làm cô nhíu chặt mày lại, căn bản không thể chịu đựng được.
Cô vừa cúi đầu liền nhìn thấy một đống dơ bẩn trên mặt đất, khi nhìn thấy đôi giày da thủ công tinh xảo trước mặt mình, theo bản năng ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Tư Diệc Diễm bị cô nôn hết lên người, trên áo sơ mi và cả quần tây đen cũng dính rất nhiều.
“Trên người anh…” Ôn Hinh Nhã nhìn anh chật vật như vậy, nhiều ít cảm thấy có chút ngượng ngùng, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi anh, không ngờ sẽ nôn lên người anh.”
“Không sao, lát nữa tắm rửa, thay bộ quần áo là được.” Tư Diệc Diễm hờ hững nói.
Ôn Hinh Nhã vẫn có chút áy náy: “Anh nhanh đi về phòng thay quần áo đi! Không cần để ý tôi đâu.”
“Tôi đỡ em về phòng trước.” Tư Diệc Diễm đỡ cô.
“Ôi!” Bởi vì trước đó nôn quá sức, chân Ôn Hinh Nhã mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất.
Tư Diệc Diễm khom lưng xuống bế Ôn Hinh Nhã lên.