⬅ Trước Tiếp ➡
 
Ba dấu chấm than đằng sau có hàm ý sâu xa làm người ta không thể không nghĩ nhiều.
 
Tiếp đó là bốn bức ảnh, bức ảnh thứ nhất là Ôn Hinh Nhã và Từ Thần Vũ vừa mới đi ra Cửu Trọng Thiên, bức thứ hai là Từ Thần Vũ ôm cô, bức thứ ba là Ôn Hinh Nhã đeo khuyên tai lên cho Từ Thần Vũ, bởi vì có hơi mờ cộng thêm góc chụp nên giống như Ôn Hinh Nhã đang hôn lên má anh ta, bức thứ tư là Ôn Hinh Nhã đỡ Từ Thần Vũ lên xe! Vòng tròn đỏ còn khoanh lên lỗ tai hai người, người quen biết Từ Thần Vũ đều biết khuyên tai trên lỗ tai anh ta.
 
Nội dung còn shock hơn, không chỉ tiết lộ toàn bộ thân phận của Ôn Hinh Nhã, mà còn nhấn mạnh chứng tỏ Từ Thần Vũ ăn chơi trác táng như thế nào, dùng vẻ sự chơi trác táng của Từ Thần Vũ để phụ trợ hành vi rối loạn của cô, đức hạnh yếu kém, phẩm chất bại hoại, còn ám chỉ hành vi của Ôn Hinh Nhã thô lỗ, không biết kiểm điểm đã có quan hệ không rõ ràng cùng rất nhiều đàn ông.
 
Ôn Hinh Nhã hít sâu một hơi buông tờ báo xuống: “Ông ngoại, giữa con và Từ Thần Vũ không có quan hệ như vậy, Từ Thần Vũ uống say như chết, con đành phải đưa anh ta về nhà chỉ có như vậy thôi, về phần khuyên tai thì bởi vì vội vàng nên chưa chuẩn bị quà cho anh ta, cho nên con liền tặng khuyên tai của mình cho anh ta, cũng không đại biểu cái gì.”
 
Tự nhiên ông cụ Mạc tin tưởng cô: “Viên kim cương đỏ trên tai con là Từ Thần Vũ tặng cho con à?”
 
Ôn Hinh Nhã theo bản năng sờ sờ khuyên tai: “Đúng vậy.”
 
Ông cụ Mạc nhăn mày: “Chiếc khuyên tai này giá cả đắt đỏ, khi con nhận phải thận trọng.”
 
Ông cụ Mạc chỉ nghĩ cô còn nhỏ, có một số việc chưa suy nghĩ thấu đáo, cho nên mới mang tai tiếng, mặc dù có chút không vui nhưng dù sao không thật sự tức giận, ông nào biết Ôn Hinh Nhã sống lại một lần, quan hệ giữa cô và Từ Thần Vũ đã thân mật đến nỗi không cần để ý.
 
Ôn Hinh Nhã hơi nhíu mày nói: “Con cũng không ngờ chuyện sẽ biến thành như vậy, rất rõ ràng là có người cố ý nhắm vào con, con vừa mới trở lại nhà họ Ôn, đứng trước đầu sóng ngọn gió, truyền thông luôn nhắm vào, không chú ý một chút sẽ ầm ĩ khiến mọi người đều biết, người nọ đã nhìn trúng điểm này, cho nên mới làm như vậy.”
 
Cô và Từ Thần Vũ đều chưa thành niên, cho dù quan hệ của hai người thân thiết, tặng quà cho nhau nhiều lắm cũng chỉ là quan hệ ái muội, nào đến nỗi chọn lọc nội dung xem nhẹ tuổi tác của bọn họ, viết bọn họ xấu xa như vậy? Vội vã muốn hủy diệt thanh danh của cô như vậy, đây là chiêu số của Ninh Thư Thiến, có điều không biết Hạ Như Nhã có tham dự trong đó không.
 
Ông cụ Mạc lạnh nhạt liếc cô một cái: “Trong lòng con cũng nghĩ rõ ràng đấy!”
 
Tin tức này có thể bao phủ cả thủ đô trong vòng một đêm, các tờ báo truyền thông lớn đều đua nhau đưa tin, nếu nói không có người sau lưng thao túng thì không có ai tin tưởng.
 
Ôn Hinh Nhã xoa bóp đầu có chút tê liệt, rất ảo não nói: “Chuyện này cũng trách con, từ khi con đến ở chỗ ông ngoại, cả ngày chú tâm học tập, xem nhẹ những mối nguy ngầm đó, làm những người đó bắt được nhược điểm thổi phồng trắng trợn.”
 
……….
 
2: Sức mạnh truyền thông
 
Cô ỷ vào có ông ngoại bảo vệ, quả thật thiếu đi cảnh giác khi sống được mấy ngày yên ổn, thậm chí quên mất Ninh Thư Thiến và Hạ Như Nhã chính là rắn độc trốn trong hang, thời điểm cô không chú ý một cái sẽ ngoi đầu lên, độc ác cắn cô một cái. Chuyện này cũng cho cô một bài học, về sau bất kể như thế nào cũng không thể lơ là cảnh giác với Ninh Thư Thiến và Hạ Như Nhã.
 
“Con định là thế nào?” Ông cụ Mạc thấy cô suy nghĩ rõ ràng, phân tích cặn kẽ, hiển nhiên trong lòng cô đã hiểu rõ.
 
Ôn Hinh Nhã hơi nhíu mày nói: “Chuyện này có chút khó giải quyết, ông cũng biết từ trước đến nay truyền thông chính là thanh kiếm hai lưỡi, nâng một người hủy một người đều không cần tốn nhiều sức.”
 
“Nếu con cảm thấy khó xử lý, vậy để ông ngoại ra mặt giúp con.” Ông cũng tiện lần này tuyên bố, che chở Hinh Nhã dưới cánh chim của mình, cho dù không được người nhà họ Ôn thừa nhận, xem ai dám lợi dụng truyền thông để mắng chửi cháu ngoại ông nữa.
 
Ôn Hinh Nhã lập tức hiểu ý ông ngoại, trong lòng cảm động, kiên định nhìn ông: “Ông ngoại, chuyện này chỉ có đích thân con ra mặt mới được.”
 
“Hinh Nhã, không phải ông ngoại không tin tưởng con, chẳng qua sức mạnh của truyền thông lớn mạnh hơn rất nhiều so với tưởng tượng của con, nếu không nhanh chóng giải quyết sạch sẽ, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng càng lớn tới con.” Cho dù Hinh Nhã bình tĩnh lý trí thì sao, dù sao cô còn nhỏ, có rất nhiều chuyện cũng không thể nghĩ chu toàn.
 
Ôn Hinh Nhã kéo tay ông ngoại, nhìn thẳng vào mắt ông: “Ông ngoại, con rất rõ sức mạnh truyền thông, chính bởi vì hiểu rõ cho nên con không thể lùi bước, con lưu lạc bên ngoài mười lăm năm, được nhà họ Ôn tìm về, nhà họ Ôn không tuyên bố bất cứ chuyện gì về con, hơn nữa con có một quá khứ đen tối như vậy, chức danh cô chủ nhà họ Ôn này của con danh không chính ngôn không thuận, cho nên mấy tạp chí này mới dám dùng từ ngữ hèn hạ vũ nhục con như vậy, muốn tạo thế lần đầu tiên cho thân phận cô chủ nhà họ Ôn này, con chỉ có thể tự mình đứng ra giải quyết, như vậy mới thể hiện ra khí thế rằng con là cô chủ nhà họ Ôn, khiến mọi người không dám coi thường con.”
⬅ Trước Tiếp ➡