Ôn Hinh Nhã tức giận nói: “Được, chúc anh sinh nhật vui vẻ được chưa!”
Nào biết Từ Thần Vũ chơi xấu, nhẹ nhàng cắn một ngụm lên vai cô: “Chỉ nói sinh nhật…. sinh nhật vui vẻ… là không được, còn phải…. còn phải tặng tôi quà….”
Ôn Hinh Nhã bị anh ta cắn đau, duỗi tay vỗ một cái lên mặt Từ Thần Vũ: “Từ Nhị, anh là chó à.”
“Tôi không phải chó… Tôi là sói…. Hú hú, muốn…. muốn dùng một ngụm nuốt chửng cô!” Từ Thần Vũ đột nhiên mở miệng kêu gào nhào lên mặt Ôn Hinh Nhã.
Mùi rượu ập tới trước mặt, Ôn Hinh Nhã nghiêng đầu đẩy mặt anh ta đi: “Từ Nhị, anh tìm chết à.”
Từ Thần Vũ giống như đứa bé, ăn vạ trong lòng cô làm nũng chơi xấu: “Tôi không tìm chết, tôi…. Tôi muốn quà, cô phải đưa tôi quà….”
Ôn Hinh Nhã bị anh ta làm phiền không chịu được, đành phải gỡ một cái hoa tai, ở giữa nạm một viên ngọc trai màu hồng đặt vào tay anh ta: “Bây giờ được rồi chứ!”
Từ Thần Vũ nhìn khuyên tai cô gỡ xuống từ trên tai, dường như nghĩ đến ngày đó ở sân bay, anh ta cũng gỡ khuyên tai xuống đưa cho cô, trái tim không khỏi đập nhanh hơn, anh ta chơi xấu nói: “Không được… cô phải giúp tôi… giúp tôi đeo lên tai!”
Lúc này Ôn Hinh Nhã mới nhìn đến lỗ tai đeo khuyên tai sáu màu của Từ Thần Vũ, vị trí của khuyên tai đỏ còn trống, cô sờ sờ tai trái, cái khuyên tai kia còn đang đeo trên tai cô đây, vì thế đương nhiên cô cầm lấy khuyên tai ngọc trai của mình đeo lên lỗ tai cho anh ta.
Từ Thần Vũ cảm giác được bàn tay mềm mại dịu dàng của cô nhẹ nhàng đỡ lấy lỗ tai mình, cả khuôn mặt đều dán lên tai anh ta, hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phả lên tai, hương thơm nhàn nhạt trên người cô bay vào mũi, mọi thứ đều khiến tim anh ta nảy lên, hô hấp khó khăn, cảm giác cả người phát sốt.
“Khuyên tai của tôi không đáng giá bằng kim cương đỏ của anh, anh đừng có ghét bỏ đấy.” Ôn Hinh Nhã đeo khuyên tai xong, lùi xuống một bước quan sát anh ta, khuyên tai rất đẹp, có điều anh ta đeo lên chẳng ra cảm giác gì cả, cô không khỏi bật cười ra tiếng.
Từ Thần Vũ sờ sờ khuyên tai trên lỗ tai, trái tim rung động vẫn không yên ổn xuống.
Lúc này một chiếc taxi dừng bên cạnh bọn họ, Ôn Hinh Nhã đi lên đỡ Từ Thần Vũ lên xe, báo địa chỉ nhà họ Từ, định đưa Từ Thần Vũ trở về.
…………
1: Tôi bảo anh thả tôi xuống, anh có nghe thấy không
Khi về đến nhà đã là gần mười hai giờ, bởi vì Ôn Hinh Nhã uống rượu, trong người có hơi nóng, cho nên ngồi dưới tán cây hoa quỳnh trong sân hóng mát, trong không khí quanh quẩn mùi thơm thanh nhã của hoa quỳnh, vô cùng dễ ngửi. Gió se lạnh phả lên mặt cô, mát lạnh mang theo một tia ẩm ướt, vô cùng sảng khoái.
“Sao muộn vậy mới trở về?” Giọng nói trong trẻo kèm theo cái lạnh của gió đêm, cùng một tia lạnh lẽo trong đó.
Ôn Hinh Nhã có chút mơ hồ nâng mắt lên, liền nhìn thấy Tư Diệc Diễm đứng trước mặt nhìn cô, dưới bóng đêm tối tăm, vẻ mặt anh giống như được bao phủ bởi tấm màn đen, làm cô không nhìn rõ, lại tự dưng sinh ra cảm giác thần bí.
“Còn uống không ít rượu!” Tư Diệc Diễm lại bỏ thêm một câu.
Mắt Ôn Hinh Nhã sáng lấp lánh: “Ừm, hôm nay là sinh nhật cậu hai nhà họ Từ, mọi người vui vẻ nên uống nhiều hơn mấy ly, có điều tửu lượng của tôi rất tốt, không quá say, đám người cậu Từ mới kém, đều uống đến xiêu vẹo nằm đầy đất.”
Trong giọng nói của cô có sự vui sướng, hiển nhiên buổi sinh nhật hôm nay cô chơi rất vui: “Tôi đỡ em trở về phòng, uống rượu xong không thể hóng gió, dễ dàng cảm lạnh.”
Có lẽ vì uống rượu, Ôn Hinh Nhã có thêm vài phần trẻ con so với ngày thường, cô chu miệng nói nhỏ: “Không cần, tôi muốn ngắm sao, còn muốn đếm sao, ai nói sao trời không đếm được, nhất định hôm nay tôi phải đếm cho rõ ràng.”
Tư Diệc Diễm không biết nên khóc hay nên cười, đều say đến nỗi muốn phân cao thấp với ngôi sao, còn nói mình không quá say, anh có chút bất đắc dĩ, không khỏi nhẹ giọng dỗ dành: “Ngoan, nghe lời! Sinh bệnh cơ thể sẽ rất khó chịu, không chỉ phải nằm viện, còn phải tiêm và uống thuốc.”