Chương 50
Chu Thiên Du cảm thấy Ôn Hinh Nhã là một cô gái rất thú vị, cho nên rất có thiện cảm với cô: “Có thể nói như vậy.”
“Cô ta mới bao tuổi chứ! Sao trẻ con bây giờ trưởng thành sớm thế.” Ôn Hinh Nhã thở dài, nghiêng đầu nhìn Từ Nhị đang uống rượu, tóc ngắn đã nhuộm lại màu đen, dưới ánh đèn lờ mờ, trên đỉnh đầu giống như mang theo một vầng sáng, đôi mắt đào hoa bởi vì say mà có vẻ ướt át, càng thêm quyến rũ, khuôn mặt yêu nghiệt đỏ bừng, quả nhiên là một thiếu niên đẹp trai, khó trách tùy tùy tiện tiện là có thể trêu chọc đào hoa.
Chu Thiên Du chọc chọc eo cô nói: “Nói giống như cô lớn lắm ấy.”
Ôn Hinh Nhã nghiêm túc nhìn cô ấy: “Tôi chính là cơ thể mười lăm tuổi, linh hồn hai mươi lăm tuổi.”
Đương nhiên Chu Thiên Du không chịu tin tưởng, duỗi tay đẩy cô một cái: “Thôi đi, lừa người cũng không lừa như vậy.”
Ôn Hinh Nhã rung đùi đắc ý nói: “Aizz! Cuộc đời chính là tịch mịch như tuyết, cho dù tôi nói thật cũng không có người nào tin.”
Chu Thiên Du bật cười: “Cút sang một bên, cô còn tịch mịch như tuyết cái gì, cô mới bao nhiêu tuổi, biết cái gì mà tịch mịch, đây không phải là chuyện cười sao!”
Ôn Hinh Nhã cũng cười ra tiếng, đời trước cô cũng luôn cười mắng như vậy, sau khi sống lại, trong lòng cô chứa thù hận, luôn kiềm chế tính cách thật sự của mình, mà tính cách sang sảng của Chu Thiên Du làm cô có loại cảm giác vừa gặp đã thân.
Chu Thiên Du cùng cô nói chuyện, nhìn như đều là nói một vài chuyện linh tinh trong giới, thật ra Ôn Hinh Nhã nghe ra được, Chu Thiên Du đang ngầm phổ cập cho cô một ít thông tin về quý tộc nhà giàu có danh tiếng ở thủ đô.
Đối với điểm này, lòng Ôn Hinh Nhã tràn ngập cảm kích với Chu Thiên Du, đối với chuyện nhà giàu có trong thủ đô cho dù đời trước cô sống mười năm cũng không biết nhiều lắm, bởi vì chưa từng có người nói cho cô, cô cũng chưa từng tiến vào cái vòng kia, vĩnh viễn quanh quẩn ngoài cánh cửa ấy.
Chu Thiên Du giương mắt nhìn một đám con trai đang đưa rượu đến, mặt đỏ tía tai: “Mặc dù bọn họ nhìn qua rất kiêu ngạo nhưng chỉ cần không nóng giận cô sẽ biết, bọn họ đều rất trọng tình trọng nghĩa.”
Đương nhiên Ôn Hinh Nhã hiểu điều này, Hàn Mặc Phong chính là người như vậy, có thể kết bạn với Hàn Mặc Phong đương nhiên cũng không kém chỗ nào.
Chu Thiên Du tiếp tục nói: “Hôm nay Từ Nhị dẫn cô tới đây, cũng coi như chính thức xuất hiện trong vòng này, ngày tháng sau này, có lẽ mọi người tụ họp đều sẽ gọi cô đến, cô cũng không thể từ chối.”
Đương nhiên Ôn Hinh Nhã hiểu được, tiến vào cái vòng này mang tính quyết định đối với việc lôi kéo mối quan hệ của mình, hiển nhiên cô sẽ không từ chối: “Đó là đương nhiên.”
…….
2: Từ Nhị, anh muốn chết à!
“Đúng rồi, ngày mùng 2 tháng sau là sinh nhật tôi, sẽ tổ chức một party nhỏ, đến lúc đó nhất định cô phải tới.”
Ôn Hinh Nhã biết Chu Thiên Du muốn giúp cô nhanh chóng hòa nhập vào cái vòng này, cho nên mới đưa ra lời mời này, đây là lần đầu tiên sau khi sống lại Ôn Hinh Nhã nhận được lời mời như vậy: “Nhất định tôi sẽ tới.”
Mọi người ăn ăn uống uống chơi đùa xong, đều uống đến say như chết, Ôn Hinh Nhã gọi phục vụ tới đưa canh giải rượu, múc cho mọi người uống, bây giờ uống canh giải rượu thì sáng ngày mai sẽ không đau đầu.
Mãi cho đến tận mười một giờ mới tan, khi mọi người đi đều trao đổi phương thức liên hệ với Ôn Hinh Nhã, cũng coi như chính thức tiếp nhận cô.
Người phục vụ đỡ Từ Thần Vũ ra Cửa Trọng Thiên, lúc này Ôn Hinh Nhã mới nhận lấy Từ Thần Vũ, Từ Thần Vũ dùng một tay ôm lấy Ôn Hinh Nhã, gác đầu lên vai cô: “Ôn Hinh Nhã, hức…. sinh nhật của tôi…. cô còn chưa… chúc tôi sinh nhật vui vẻ đâu.”
Ôn Hinh Nhã bất đắc dĩ kéo Từ Thần Vũ, ai biết cơ thể Từ Thần Vũ lảo đảo căn bản không đứng được, lập tức nhào vào lòng cô: “Mau nói… Mau chúc tôi sinh nhật vui vẻ đi.”