⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Hinh Nhã lại không thèm để ý cô ta, nghiêng đầu nói chuyện với Chu Thiên Du.
 
Giang Vũ Thiến tức giận đến sắc mặt trắng bệch, càng nghĩ càng làm ra biểu tình lã chã chực khó, làm người ta chỉ cảm thấy quái dị: “Tôi mời cô rượu, vì sao cô không chịu uống, sao cô lại bất lịch sự thế?”
 
Lúc này Ôn Hinh Nhã mới nghiêng đầu nhìn cô ta nói: “Cô mời rượu tôi liền phải uống, đây là đạo lý gì, là ai quy định, cô là cọng hành củ tỏi nào?”
 
Giọng Ôn Hinh Nhã lạnh nhạt, khinh thường nói, biểu tình trào phúng, cuối cùng làm Giang Vũ Thiến không duy trì được biểu tình đáng thương của mình nữa, tức giận nói: “Chẳng qua là cô sợ bị tôi vạch trần cô biết uống rượu, chứng thực thật ra cô là một con bé nổi loạn.”
 
Ôn Hinh Nhã không khỏi cười ra tiếng, sao Từ Nhị lại quen biết một người cực phẩm như vậy: “Biết uống rượu chính là nổi loạn, vậy cô cũng biết uống rượu, cô có phải không?”
 
Giang Vũ Thiến run rẩy bưng ly rượu: “Cô….”
 
Ôn Hinh Nhã cười khẩy nói: “Có điều cô nói có chỗ đúng, quả thật trước kia tôi là con bé nổi loạn trà trộn đầu đường, cho nên…” Giọng điệu cô thay đổi, trở nên sắc bén: “Cô ngàn vạn lần đừng có trêu chọc tôi, nếu không tôi không cẩn thận một cái làm ra hành vi nổi loạn nào với cô, thì cô khó coi đấy.”
 
Giang Vũ Thiến tức giận đến nỗi cả khuôn mặt vặn vẹo, nhưng dưới ánh mắt như hầm băng của cô, cô ta lại không dám tiếp tục khiêu khích nữa.
 
Đối mặt với những ánh mắt khác thường trong phòng, Giang Vũ Thiến tức giận che mặt chạy ra khỏi phòng bao.
 
Chu Thiên Du cười nói: “Cuối cùng cũng đi rồi, chúng ta có thể chơi thật vui vẻ.”
 
Từ Thần Vũ phỉ nhổ: “Toàn là đám tâm thần, Hinh Nhã cũng không trêu chọc mấy cô ta, nhưng nơi nơi làm khó Hinh Nhã.”
 
Một đám đàn ông lại bắt đầu uống rượu.
 
Chu Thiên Du tới gần Ôn Hinh Nhã nói: “Cô biết nhà họ Trương không?”
 
Nhà họ Trương? Ôn Hinh Nhã lắc đầu.
 
Chu Thiên Du giải thích: “Nhà họ Trương cũng coi như là gia đình quân chính (quân đội và chính trị), có điều mấy năm gần đây có chút sa sút, toàn bộ nhà họ Trương đều dựa vào ba của Giang Vũ Thiến là Giang Văn Triết, Giang Văn Triết ở rể nhà họ Trương, là dựa vào nhà họ Trương mới leo lên được, mà Giang Vũ Thiến là con riêng của Giang Văn Triết, mười tuổi được nhận vào nhà họ Trương, hiện giờ cũng đã năm năm rồi, người nhà họ Trương rất ghét đứa con gái riêng Giang Vũ Thiến này, nhưng Giang Văn Triết lại vô cùng thích cô ta, cho nên cô ta mới kiêu ngạo như vậy.”
 
Ôn Hinh Nhã thở dài: “Quả nhiên mỗi người cực phẩm đều có cuộc sống cực phẩm.”
 
Nghĩ đến vừa rồi cô nhắc tới nhà họ Giang trước mặt Giang Vũ Thiến, Ôn Hinh Nhã liền ngượng ngùng một trận, rõ ràng người ta là của nhà họ Trương.
 
Chu Thiên Du phụt một cái cười ra tiếng: “Còn không phải sao, Giang Vũ Thiến mắc bệnh công chúa rất nghiêm trọng, cho rằng toàn thế giới đều phải vây quanh cô ta, hơn nữa Giang Vũ Thiến và Từ Nhị còn có một đoạn quá khứ đấy.”
 
Ôn Hinh Nhã trừng mắt, vậy mà Từ Nhị có quá khứ không thể không nói với một người cực phẩm?
 
……..
1: Từ Nhị, anh muốn chết à!
 
Chu Thiên Du bị biểu tình của cô chọc cười: “Lúc Giang Vũ Thiến mới được đón về nhà họ Trương, người nhà họ Trương rất ghét cô ta, mấy đứa trẻ trong đại viện cũng khinh thường thân phận con gái riêng của cô ta, cho nên đều bắt nạt cô ta, mà cô cũng biết Từ Nhị, đôi khi thích làm trái, có một ngày không biết cậu ta hỏng cọng dây thần kinh nào, nhìn thấy Giang Vũ Thiến bị người ta bắt nạt, thế mà tiến lên đánh tên kia ngã xuống đất, từ đó về sau bọn trẻ con trong đại viện không dám bắt nạt cô ta nữa, lúc trước nói Giang Vũ Thiến mắc bệnh công chúa nghiêm trọng cho nên cô ta cho rằng Từ Nhị là hoàng tử được ông trời phái xuống cứu vớt cô ta, nổi lòng với Từ Nhị, chỉ cần có cô gái nào nói chuyện với Từ Nhị, cô ta đều sẽ có địch ý.”
 
Ôn Hinh Nhã cứng họng: “Cho nên cô ta không thân thiện với tôi là bởi vì ghen ghét?”
⬅ Trước Tiếp ➡