⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Vũ Thiến tức giận đến mặt xanh mét, giận dữ chỉ vào Ôn Hinh Nhã nói: “Anh Vũ, anh có ý gì, chúng ta quen biết lâu vậy rồi, vậy mà anh vì một con chim sẻ không biết chui ra từ chỗ nào mà mắng em, anh….”
 
“Cô nói ai là chim sẻ?” Giọng nói lạnh lùng, lộ ra sắc bén đột nhiên vang lên trong phòng bao.
 
Mọi người nhìn về phía Ôn Hinh Nhã, lại thấy mặt cô dưới ánh đèn lờ mờ giống như được nhuốm mực đen, trái lại khiến khuôn mặt cô càng rực rỡ hơn, mang theo sự sắc bén chấn động lòng người.
 
Sau lưng Giang Vũ Thiến giống như có sâu bò, nổi lên một luồng khí lạnh: “Cô kêu cái gì mà kêu, đừng tưởng rằng nhà họ Ôn tìm cô về, cô chính là cô chủ nhà họ Ôn, nếu nhà họ Ôn thật sự thừa nhận cô thì không đến nỗi tận bây giờ còn chưa công khai cô.”
 
“Lời nói này của cô đại biểu cho cái nhìn của nhà họ Giang sao? Là người nhà họ Giang bảo cô ra ngoài nói như vậy?” Ôn Hinh Nhã không chút để ý nghịch ngón tay, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm cô ta.
 
Ôn Hinh Nhã vừa dứt lời, làm không khí trong phòng thay đổi, mọi người đều là người trong giới thượng lưu, sao không rõ ý của Ôn Hinh Nhã, xem ra Ôn Hinh Nhã này cũng không dễ đối phó như lời đồn đâu.
 
Giang Vũ Thiến không hiểu tại sao, nhưng cũng nhìn rõ vẻ khác thường trên mặt mọi người, đột nhiên nảy lên một dự cảm không tốt, lắp bắp nói: “Cái… cô có ý gì?”
 
Ôn Hinh Nhã lướt qua Chu Thiên Du, cơ thể hơi nghiêng đi đến bên cạnh Giang Vũ Thiến, gằn từng câu từng chữ cho cô ta nghe: “Không có ý gì, chính là nói cho cô, ăn có thể ăn bậy, nhưng nói thì không thể nói bậy, nếu mà truyền ra ngoài ảnh hưởng đến danh dự của nhà họ Giang thì không tốt lắm, cô nói có phải không?”
 
Giang Vũ Thiến ngẩn ra, lúc này mới nghĩ tới, mặc dù nhà họ Ôn không công khai thừa nhận Ôn Hinh Nhã, nhưng đúng là đã đưa cô về nhà họ Ôn, tuy rằng trước mắt cô đang ở nhà ông ngoại, nhưng người trong vòng đều biết, ông cụ Ôn đã nhận cô, nếu lời nói vừa rồi truyền ra bên ngoài, tất nhiên người nhà họ Ôn sẽ không ngồi yên, đến lúc đó nhà họ Giang sẽ bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, mặc kệ là kết quả gì, tóm lại trong mắt người ngoài nhà họ Giang tham dự nói linh tinh chuyện nhà họ Ôn không tốt lắm.
 
Hàn Mặc Phong vội vàng đứng lên giảng hòa: “Từ Nhị, sáu ly rượu cậu mới uống một ly, còn có năm ly, không lẽ cậu định quỵt à!”
 
Chu Thiên Du vội vàng phụ họa nói: “Hàn Mặc Phong, cậu đừng nói bậy, Từ Nhị của chúng ta vẫn rất vui vẻ uống rượu thay Hinh Nhã đấy.” Nói xong, liền liếc nhìn Giang Vũ Thiến.
 
“Uống thì uống, chỉ có mấy ly rượu mà thôi!” cậu Từ hùng hồn cầm lấy rượu vang đỏ trên bàn rót vào miệng, một ly rồi một ly, một hơi uống sạch năm ly rượu.
 
“Được lắm!” Hàn Mặc Phong khen ngợi, còn vỗ tay.
 
“cậu Từ đủ quyết đoán, đủ can đảm, nào nào nào, tôi mời cậu… Hôm nay cậu chính là thọ tinh, rượu này cũng không thể uống ít được.” Cố Quân Lân ngồi bên cạnh mời, cậu Từ liền ngửa đầu lên uống cạn.
 
2: Mỗi người cực phẩm, đều có cuộc đời cực phẩm
 
“Mặc dù con người Từ Nhị có hơi ngốc*, nhưng các anh đừng bắt nạt anh ấy, dù sao cũng phải để anh ấy uống ngụm canh ăn ít đồ ăn chứ!” Giọng điệu của Ôn Hinh Nhã mang theo trêu chọc, duỗi tay gắp cá cho Từ Nhị, nói xong lại gắp đồ ăn cho mọi người: “Mọi người cũng phải ăn đi, bụng rỗng uống rượu không tốt cho dạ dày.”
 
*Ngốc: nguyên văn là ‘nhị’ nghĩa là số hai, ở đây được dùng để chỉ người ngốc nghếch.
 
Cậu Từ bực bội nói: “Ai ngốc?”
 
Ôn Hinh Nhã lại múc cho anh ta một bát canh cá: “Không phải ở nhà anh đứng hàng thứ hai sao, anh không hai thì ai hai!”
 
Nhất thời cậu Từ không nói ra lời, ngượng ngùng xoắn xuýt thật lâu mới nói: “Mặc dù tôi đứng hàng thứ hai, nhưng không hề hai (ngốc) chút nào.”
 
Mặt mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhìn dáng vẻ này của Từ Nhị giống như tự mình đa tình, cô Ôn nhà người ta lại không có tâm tư như vậy, cố tình Từ Nhị lại thành thật và ngây ngốc hoàn toàn không biết gì cả, còn không phải ngu ngốc thì là gì.
 
Lúc này Giang Vũ Thiến bưng một ly rượu lên nói với Ôn Hinh Nhã: “Tôi mời cô.”
 
⬅ Trước Tiếp ➡